ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Tu Chân Thế Giới

Chương 877. Tân vương

Chương 877: Tân vương

Tả Mạc mở mắt, đôi mắt sáng như sao tràn ngập vui mừng,

Rốt cuộc cũng bình phục rồi!

Cảm giác sức mạnh tràn ngập thân thể thật khiến người ta mê mệt, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, mười năm rồi! Tròn mười năm rồi! Cuối cùng thì mình cũng bình phục, hơn nữa còn có sức mạnh vô cùng cường đại!

Cảm giác tự tin tràn ngập từng tế bào trong cơ thể hắn. Trong mắt hắn tất cả những vấn đề và khó khăn đều trở nên bé nhỏ không đáng kể.

Sức mạnh!

Đây là sức mạnh!

Tả Mạc ngửa mặt lên trời huýt dài. Mười năm đau khổ chống cự, mười năm gian khổ, mười năm lúc nào cũng như đi trên băng mỏng, tất cả đều được phát tiết qua tiếng huýt dài đầy lâm li tẫn trí này.

Nghe thấy tiếng huýt dài của Tả Mạc, Thi và đám nhỏ vội vàng chạy tới.

"Đại ca, ngươi bình phục rồi sao?"

Hắc Kim phù binh vội vàng hỏi, hắn trợn tròn mắt, trên mặt hiện rõ sự khẩn trương và mong đợi.

Tả Mạc cười ha ha:

"Bình phục rồi!"

"Ha ha ha ha! Thật tốt quá! Đại ca bình phục rồi! Đại ca bình phục rồi!"

Hắc Kim phù binh xoa xoa bụng, mặt hướng lên trời cười lớn:

"Ha ha! Rốt cuộc ngày cáo mượn oai hùm cũng tới rồi! Ta chỉ muốn ăn chơi trác táng thôi! Ta chỉ muốn ngồi ăn cho tới chết, ta muốn…"

Hắn đang cười điên cuồng lập tức bị chim ngốc một cước đá bay, hiển nhiên nó cảm thấy con hàng này trong lúc vui mừng phát ngôn ra toàn những điều xằng bậy. Chim ngốc sau khi đá Hắc Kim phù binh đi thì vung cánh lên lau lau mắt, lông chim khắp người như hỏa diễm vô cùng tươi đẹp. Tiểu hắc đang nằm trên đầu nó thì liều mạng khua khua hai cái râu.

Tháp nhỏ và tiểu hỏa thì ồ lên sung sướng, nhào vào lòng Tả Mạc, vừa ủi vừa cọ.

Lúc này trên gương mặt nhỏ nhắn lãnh khốc của Thập Phẩm cũng hiện ra nụ cười, nó ngây ngốc không biết nói gì. Dương Quang vui mừng quá đỗi bay tới bay lui quanh Thập Phẩm. Quỷ Vụ Đồng thì vui mừng tới phát khóc, nước mắt nước mũi đầm đìa.

Thi mỉm cười cao hứng nhìn mọi người, hắn không lên tiếng quấy rầy.

Một lúc sau Tả Mạc và đám nhỏ mới có thể bình tĩnh trở lại. Lúc này Tả Mạc mới chú ý tới Thi đang đứng ở bên cạnh, xấu hổ nói:

"Kích động quá rồi! Thực là xấu hổ!"

"Không sao, cảm giác rất tốt."

Thi cười cười, trong mắt hiện lên vẻ mơ mộng, một đoạn kí ức từ rất lâu tưởng chừng hắn đã quên bỗng hiện lên trong đầu, cảm tình xa lạ khiến lòng hắn nổi sóng.

Chẳng lẽ sắp chết nên mình mới đa sầu đa cảm như vậy?

Thi tự giễu bản thân rồi lãnh đạm nói:

"Đi thôi, ta có một số việc muốn dặn dò ngươi."

"Được!" Tả Mạc dứt khoát nhanh chóng đứng dậy, hắn biết rõ bây giờ từng giây từng phúc với Thi cũng là vô cùng quý giá.

Đi theo Thi, Tả Mạc đi tới đại điện, hắn trông thấy An Mạc, cũng nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt An Mạc.

"Ngồi lên đi."

Thi chỉ vào vương tọa phía trên rồi quay sang nói với Tả Mạc.

"Được!" Tả Mạc không chối từ, cũng không hỏi vì sao, trực tiếp đi lên vương tọa, xoay người ngồi xuống.

"Từ hôm nay trở đi, ngươi không những là vua của Mạc Vân Hải mà còn là minh vương!"

Giọng Thi rất bình tĩnh nhưng lại tràn ngập sức mạnh.

An Mạc há hốc mồm, vẻ mặt không tin được. Hắn trông thấy Tả Mạc liền đoán được vị thiếu niên tóc bạc này chính là người kế nhiệm của vương thượng. Vừa nhìn thấy mái tóc bạc của Tả Mạc hắn liền

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip