Chương 106 : Lôi Bạo Đột Kích
Lý Diệu lên chuyến tàu màu xanh có tốc độ chậm nhất, là loại tàu cũ được chế tạo từ hơn 150 năm, hiệu suất chuyển hóa linh năng không cao, động lực phù trận trong quá trình chuyển động sẽ tỏa ra một lượng lớn nhiệt năng.
Vì lẽ đó ở phía trước đoàn tàu có một ống khói lớn cao sừng sững, liên tục nhả "phì phì" ra những làn khói trắng.
Mặt sau của đầu xe mặt kéo theo một toa xe chiến đấu, trang bị pháp bảo với uy lực cường đại, như một con cự thú thiết giáp uy phong lẫm liệt.
"Một, hai, ba, bốn!"
Một đội quân Liên Bang với quân trang màu đen đang xếp thành hàng, đứng chờ xuất phát với khuôn mặt đằng đằng sát khí.
Sau đó là một toa tàu hạng sang, hạng nhất, hạng hai, rồi toa hạng ba. Phía đuôi tàu còn có thêm một toa chiến đấu nữa.
Không ít quân lính leo lên leo xuống, lau chùi từng bộ từng bộ pháp bảo sáng lấp lóa.
"Bùm…"
Đầu tàu phát ra tiếng nổ lớn, khói trắng ngày càng tuôn ra ác liệt, ở phía trên đoàn tàu hình thành một đám khói lớn hết sức đáng sợ.
Trên sân ga vang lên tiếng chuông lanh lảnh êm tai, tất cả hành khách vẫn còn chưa lên xe hành khách đều bước nhanh hơn.
Những tấm che phía trên toa tàu chiến đấu được mở ra, từng khẩu pháo từ trong suốt dần được nâng lên.
Lý Diệu chen lấn xổ đẩy khó khăn lắm mới đến được chỗ ngồi, đặt đồ dùng cá nhân và chiếc túi đựng hắc dực phi kiếm lên trên giá để hành lí, còn chiếc ba lô chứa Ảm Tinh nham thực sự quá nặng, chỉ có thể vứt xuống phía dưới chỗ ngồi, khiến cho sàn tàu phát ra những tiếng rít chói tai, gây chú ý cho mọi người.
"Răng rắc! Răng rắc!"
Ở dưới sự khởi động của động lực phù trận, từng làn sóng vô hình nhanh chóng khuếch tán ra.
Bánh xe chậm rãi chuyển động, phong cảnh bên ngoài cửa kính toa tàu liên tục thay đổi, Cự Nhân Quan rất nhanh đã lùi lại phía sau, thay vào đó là một khoảng trời màu vàng sẫm rộng lớn, thỉnh thoảng lại điểm thêm vài bụi cây hồ dương màu xám tro.
Thấy đoàn tàu khởi động, các hành khách thi nhau lấy ra những tinh não loại nhỏ, báo tin cho bạn bè và người thân.
"Mẹ, con đã ngồi trên xe rồi, ừm, đã chạy rồi, mẹ yên tâm, còn đã cất kĩ tiền đi rồi, đợi lên đến trường học con lại báo tin cho mẹ nhé! Trời ạ, không có chuyện gì đâu, trường học đều ở bên trong thành trấn, xung quanh còn có quân đội cùng các tu chân giả bảo vệ, làm sao mà có yêu thú được? Mẹ đừng lo lắng nữa nhé!"
"Quyên nhi, em chờ tôi, tôi hứa sẽ ra khỏi yêu thú hoang nguyên nguyên vẹn, đợi tôi kiếm được một khối tiền khá khá sẽ quay lại rước em!"
"Tiểu Cương, con ở nhà nhớ phải nghe lời mẹ, ba đã tìm một công việc tốt ở mỏ yêu thú hoang nguyên rồi. Hàng tháng ba đều sẽ gửi tiền về, con nhớ phải chăm chỉ học hành, không được làm bà với mẹ giận nhé, biết chưa? Nếu nghe lời ba thì cuối năm ba sẽ mua mô hình phi kiếm về cho, còn nếu không ba về sẽ đánh vào cái mông con đó!"
Nghe thấy những lời tạm biệt đầy lưu luyến của các du khách, trong lòng Lý Diệu dâng lên một sự cảm động không tên. Hắn cũng mở Linh hạc đưa thư ra, báo tin cho Vương gia gia, Mạnh Giang.
Sau khi thông báo với tất cả mọi người xong hắn mới thở phào nhẹ nhõm, một lần nữa hướng ánh mắt ra thế giới rộng lớn bao la trời cao cánh chim bay lượn bên phía
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền