ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Tứ Vạn Niên

Chương 3174. Đây là trưởng thành

Chương 3174 : Đây là trưởng thành

Quả nhiên, Chu Bình gắp một miếng đồ ăn, lại không ăn, ngơ ngác nhìn hồi lâu, buông đũa nói: “Sau đó, sau đó cũng không có gì, về sau cha anh không phải thân thể không tốt sao —— Lúc đi trên trấn mua đồ bị một cái xe máy tông phải, khi đó lại không có camera, lúc nhá nhem cũng tìm không thấy người gây tai nạn, có thể làm sao bây giờ, tự nhận xui xẻo thôi, ở bệnh viện nằm ước chừng ba tháng, người thân bạn bè trong nhà có thể vay đều vay hết rồi, tốt xấu giữ được một mạng, nhưng đứng là không có khả năng đứng lên, công việc trên tàu cũng đừng nghĩ làm được nữa.

“Điều kiện nhà anh vốn tàm tạm, tàm tạm, thật sự, ít nhất không lo ăn uống các thứ, cứ như vậy lại không được nữa. Cha anh không thể động đậy, một mình mẹ anh không chiếu cố được một cái sà lan lớn như vậy, liền bán đi, trở lại quê mở tiệm tạp hoá, từ đó về sau, nhà anh cũng chưa từng động vào tàu bè nữa.”

“Ồ...”

Ba người bọn Lý Diệu vẫn là lần đầu tiên nghe Chu Bình nhắc tới thân thể phụ thân, ba người cũng không biết nên an ủi lão đại như thế nào mới tốt.

“Không có việc gì, đều qua cả rồi, cuộc sống bây giờ không phải ngày càng tốt sao?”

Chu Bình cười cười, nói: “Vài năm ban đầu thật sự là khó, thật sự, tư vị không có tiền quá con mẹ nó khó chịu, khi đó anh đại khái mười ba mười bốn tuổi đi, nghĩ dứt khoát không đi học nữa, ra ngoài làm việc giúp gia đình, kết quả mẹ anh như phát điên đánh anh, bắt anh phải đi học, nói đây là đường ra duy nhất của nhà chúng ta, ừm, đường ra duy nhất.

“Đầu óc anh thật ra không thông minh, các em hẳn là nhìn ra được, anh thực không phải ‘học phách’ gì cả, hơn nữa từ nhỏ đã không học hành cẩn thận như thế nào, trừ đối với chuyện trên tàu, cái khác đều không có hứng thú, căn bản không có tố chất đọc sách.

“Nhưng, mỗi lần nhìn thấy sách vở, sọ não bắt đầu đau, trong đầu anh sẽ hiện ra hình ảnh mẹ anh vừa khóc vừa đánh anh, ài, vừa nghĩ đến điều này, sọ não đau nữa cũng không có cách nào cả.

“Về sau, còn có cái gì về sau chứ, về sau anh liền đỗ vào trường chúng ta, tuy so với người khác lãng phí vài năm, tốt xấu trụ cột coi như vững chắc, bây giờ cũng tìm được việc, vừa rồi anh gọi điện thoại về báo tin vui với cha mẹ còn có em trai em gái, bọn họ rất nhiều năm chưa được vui như vậy, nhìn thấy bọn họ vui, anh cũng thống khoái, thật sự, thực thống khoái!”

“Vậy anh —— “

Triệu Khải uống có hơi nhiều, hỏi, “Không muốn làm hạm trưởng hàng không mẫu hạm nữa?”

“Đó là trẻ con nghĩ vu vơ, sao có khả năng?”

Chu Bình nhếch miệng, “Anh cũng không biết nên nói như thế nào, dù sao từ khi anh mang tâm tư đều đặt ở trên học tập, hơn nữa rất nhiều năm chưa từng chạm vào tàu, loại... ‘cảm giác’ hoặc là nói ‘linh tính’ kia trên người anh chậm rãi không còn nữa, biến mất.

“Dần dần, anh rất ít mơ về phi thuyền vũ trụ linh tinh nữa, cũng rất ít đi nghĩ cái gì tinh cầu đại chiến, bước nhảy tinh hải các loại chuyện nhàm chán, có đôi khi đi ngang qua bờ sông nghe được trên tàu truyền đến tiếng ‘Đột đột’ cũng cảm thấy rất xa lạ, ngắn ngủn vài năm, dài lâu giống như là mấy chục năm, mấy trăm năm, thật sự là như cách một thế hệ.”

“Rất bình thường.”

Dư Tân nói: “Mọi người đều

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip