ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Tứ Vạn Niên

Chương 3193. Câu hỏi Phương Chu

Chương 3193 : Câu hỏi Phương Chu

Lý Diệu đang muốn cãi, đối phương đã dập điện thoại, trong máy khuếch đại âm thanh truyền đến tiếng “tít tít tít tít”, làm không khí trong phòng ốc sơ sài tỏ ra càng thêm xấu hổ.

Lý Diệu nhìn di động tối đen, thật sự không biết nên nói cái gì, ca thán một tiếng, ôm đầu ngồi ở trên mặt đất.

“Cậu biết không, tôi vừa rồi thế mà có nháy mắt như vậy, có một chút xíu như vậy tin tưởng cậu, thật sự là, thật sự là sỉ nhục!”

Trương Đại Ngưu vô cùng đau đớn, “Thật không biết rốt cuộc là cậu điên rồi, tôi điên rồi, hay là thế giới này điên rồi, tôi thế mà tin tưởng cậu!”

Lý Diệu ngẩng đầu, há miệng, chỉ cảm thấy toàn thân bủn rủn vô lực một trận, lời gì cũng nói không nên lời, ngay cả tín niệm của chính hắn cũng bắt đầu dao động.

“Không còn lời nào để nói sao?”

Trương Đại Ngưu nói: “Nếu cậu đã bình tĩnh lại, học được đối mặt hiện thực, Ngưu lão sư mời cậu ăn bữa sáng, sau đó cậu trở về trường học chứ?”

Lý Diệu bất đắc dĩ địa gật gật đầu.

...

Quán ăn sáng cửa tiểu khu, tuy mới hơn sáu giờ sáng, đã đông người, hương thơm xộc vào mũi, đặc biệt trong một cái chảo thật lớn, truyền đến tiếng bánh rán cùng bánh bao áp chảo “Xèo xèo xèo xèo”, càng làm người ta thèm nhỏ dãi.

Trương Đại Ngưu bưng mười cái bánh rán cùng mười cái bánh bao chiên ngồi xuống, lại chỉ huy Lý Diệu bưng tới vằn thắn của bọn họ, thêm đủ tương ớt cùng dấm chua, uống một ngụm canh vằn thắn ngon lành, nhét ba cái bánh bao chiên, lúc này mới hài lòng, mặt mày hớn hở.

“Tôi nói với cậu, vô luận ngày hôm qua sốt ruột bao nhiêu, con người mệt mỏi cùng uể oải bao nhiêu, chỉ cần buổi sáng hung hăng ăn một bữa sáng nóng hôi hổi, thì chuyện phiền lòng gì cũng không còn!”

Trương Đại Ngưu hít thật sâu một ngụm hương thơm nồng đậm, “Thế giới hiện thực vẫn là rất tốt đẹp, vẫn cần kiên định thực tế mà sống, đừng nghĩ lung tung nữa, được chứ?”

“... Ừm.”

Lý Diệu gắp một cái bánh rán, chỉ cảm thấy vị như ăn sáp, lại vẫn bắt buộc mình nuốt xuống.

“Cậu thực không có việc gì chứ?”

Trương Đại Ngưu quan sát, nói: “Bằng không, ăn xong, gọi điện thoại cho người trong nhà cậu trước?”

“Trong nhà tôi không có ai.”

Lý Diệu nâng bát vằn thắn, che khuất mặt mình, “Cha mẹ tôi ở lúc tôi còn rất nhỏ đã đi, tôi là người cô đơn, một người ăn no cả nhà không đói bụng.”

“Ồ, thì ra là như thế, thật ngại quá, ta không biết.”

Trương Đại Ngưu vò đầu bứt tai hồi lâu, nói: “Trách không được cậu sẽ chìm lặn ở thế giới, hy vọng ở trong tu tứ vũ trụ hư vô mờ mịt tìm kiếm an ủi! Ài, nói như thế nào đây, ý tứ của tôi cũng không phải muốn cậu hoàn toàn từ bỏ... Ảo tưởng, chỉ là phải chú ý ảo tưởng và hiện thực khác nhau, đừng quá đầu nhập, hiểu không?

“Như vậy, Ngưu lão sư cũng không phải người hoàn toàn bất cận nhân tình, tuy cậu không phải nữ sinh viên làn váy lay động, tóc dài bay bay, nhưng Ngưu lão sư vẫn rất hoan nghênh cậu có rảnh qua đây trao đổi cùng tham thảo —— chỉ cần cậu đừng thừa dịp thời điểm đêm dài yên tĩnh đạp cửa mà vào, thì tốt rồi!”

Lý Diệu nở nụ cười: “Cảm ơn Ngưu lão sư.”

“Không cần cảm tạ, cậu nếu thật muốn cám tạ tôi, cũng đừng suốt ngày nói cái gì ‘Tu tứ vũ trụ’ những lời ăn nói khùng điên, sau khi trở về chuẩn bị lý lịch sơ lược một phen thật

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip