ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Tứ Vạn Niên

Chương 3260. Truyền thuyết, trở về!

Chương 3260 : Truyền thuyết, trở về!

Một thôn trang bị đất đá trôi bao vây.

Vô số thôn dân bị nhốt ở trên đất cao tràn ngập nguy cơ.

Mưa to như thác, bùn lầy quay cuồng, phát ra rít gào như dã thú, chà đạp quê hương bọn họ, mọi người đều run rẩy ở trong bão táp mưa sa, trong lòng run sợ chờ đợi mưa to bình ổn, hoặc là nước lũ cùng đất đá trôi mang chỗ cao của bọn họ hoàn toàn cắn nuốt.

Nhưng, trong thôn dân, lại có một thiếu niên biểu hiện đặc biệt khác với số đông.

Hắn ánh mắt mê ly, vẻ mặt si ngốc, giống như lâm vào trong hồi ức thật sâu không thể tự rút ra được, ngay sau đó, hướng bầu trời vươn hai tay, như từ trong mây đen dày đặc tiếp thu được tin tức nào đó, lại như là mang tin tức sinh mệnh của mình, hết thảy phóng ra.

“Này, A Hào, chuyện gì vậy, cậu sẽ không là bị dọa ngu rồi chứ?”

Đám bạn nhỏ dùng sức đẩy hắn.

“Đầu… đầu tôi có chút đau, không biết sao lại thế, nghĩ tới một bộ truyện mấy ngày hôm trước vừa mới đọc.”

Thiếu niên tên là A Hào mặt lộ vẻ đau khổ cùng hoang mang, ôm đầu, lẩm bẩm, “Có cái gì từ trong đầu tôi toát ra, thật kỳ quái, đây là, đây là —— “

“ẦM!”

Lúc này, trong thôn phát ra tiếng nổ vang đinh tai nhức óc, thì ra là nước lũ cùng đất đá trôi quá mức hung mãnh, đẩy sập một kiến trúc cao lớn nhất cũng là chắc chắn nhất trong thôn, vô số tài liệu kiến trúc còn có xe đều ở trong bùn lầy quay cuồng, giãy dụa, từ dưới chân bọn họ trôi qua.

Mực nước lại dâng lên.

Một cái cây nhỏ vừa rồi còn ở bên bờ, trong chớp mắt đã bị bùn lầy cắn nuốt.

Có người gào thét, có người khóc, có người chờ đợi cứu viện, nhưng địa khu gặp hoạ thật sự quá nhiều quá rộng, đội cứu viện căn bản không kịp chạy hết tới.

Thiếu niên tên là “A Hào” bỗng nhiên che ở trước mặt mấy người phụ nữ cùng trẻ con, trực diện nước lũ cùng bùn lầy lan tràn.

“A Hào, cậu làm gì?”

Mấy đứa bạn nhỏ đều nhìn mà ngây ngốc.

“Tôi, tôi không biết.”

Hai mắt A Hào giống như biến thành vũ trụ chất chứa ức vạn tinh tú, vẻ mặt dần dần từ chần chờ biến thành kiên định, hắn nói từng chữ một, “Tôi chỉ là, chỉ là bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác, tôi, có thể chiến thắng nước lũ cùng đất đá trôi!”

...

Trong cùng thời điểm, một thành thị cách mấy ngàn km bị động đất hoàn toàn đánh sập, hàng ức vạn tấn xi măng cốt thép cùng rác rưởi kiến trúc biến thành phế tích, không biết bao nhiêu người bị đè ở trong không gian bịt kín lạnh lẽo tối tăm, trải qua giày vò muốn sống không được, muốn chết không xong.

Một nam nhân trung niên mặc quần áo hoa lá, đang quỳ gối phía trước phế tích một tòa nhà lớn liều mạng đào móc.

Nước mắt sớm đã chảy cạn, móng tay tất cả đều đã mài cùn, trên mặt hắn không có chút biểu cảm, giống như là một cỗ máy bị “thói quen” sai khiến.

Nhưng, vô luận hắn liều mạng bao nhiêu, mặc dù hắn đã nghe được phía dưới truyền đến tiếng gọi mỏng manh, lực lượng nhân loại chung quy có hạn, hắn không có khả năng tay trần, mang ngàn vạn tấn rác rưởi kiến trúc trong phế tích chuyển hết đi.

“A! A! A!”

Trong cổ họng của gã nam nhân gào rống bật máu tươi, cơ bắp trên hai cánh tay giống như dây thừng buộc chặt đến đứt gãy, nhưng thử phí công trước giờ luôn là phí công, hắn lãng phí nửa giờ, thử toàn bộ công cụ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip