ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Tứ Vạn Niên

Chương 52. Sương Mù Dày Đặc Và Huyễn Đằng

Chương 52 : Sương Mù Dày Đặc Và Huyễn Đằng

“Rầm!”

Phía trước boong tàu mở ra một cái lỗ có đường kính tầm 30 – 40m tạo đường cho những luồng gió lạnh buốt ào ạt tràn vào trong boong tàu khiến các thiếu niên chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi cảm thấy lạnh buốt xương tủy. “Tất cả các thí sinh – nhảy xuống đi!” Vị quan quân mặc đồ đen với khuôn mặt không cảm xúc chỉ vào cái lỗ to, nói.

Vị ấy vừa dứt lời, không ít thí sinh liền sợ đến mặt mũi trắng bệch ra.

Chiếc Liêu Viễn nổi lơ lửng trên không cách mặt đất vài trăm mét, phía dưới chính là Ma Giao đảo. Nếu nhảy từ đây xuống thì cho dù có đáp xuống biển thì cũng chỉ có một con đường chết tức tưởi, chứ đừng nói đến là trực tiếp té xuống đảo. “Sao vậy? Không ai dám nhảy? Vậy cũng không sao hết, bây giờ tự động rời khỏi cuộc thi vẫn còn kịp đấy. Cuộc thi khiếu chiến cực hạn không dành cho những kẻ yếu đuối!” Vị quan quân mặc đồ đen cười khinh miệt.

Những lời này đã kích phát lòng hiếu chiến của không ít học sinh. Thí sinh vừa nãy nói muốn ghi danh vào học viện quân sự đệ nhất Liên Bang liền đẩy mọi người tránh ra lấy đường đi lên trước, hét lên giận dữ: “Nhảy thì nhảy, sợ cái gì? Sợ chết thì đừng có mơ làm tu chân giả!” Hai chân giẫm lấy đà, hai tay dang rộng, hắn liền nhảy xuống. Thiếu niên mặt mụn gân cổ lên hét to, nhưng tiếng hét liền bị tiếng gió lạnh buốt hòa tan.

Có người đi đầu, những người theo sau liền nối liền không dứt. Thật ra tất cả mọi người đều biết phía dưới khẳng định đã có bày sẵn lớp bảo vệ, sẽ không khiến bọn họ té chết. Ban tổ chức cuộc thi muốn bọn họ nhảy xuống chỉ là để khắc phục chướng ngại tâm lý thôi.

Lý Diệu xen lẫn trong đám người, rất nhanh liền bước đến cạnh cái lỗ. Mặc kệ gió lạnh táp vào mặt, hắn nhoài người ra nhìn xuống liền thấy hơn một ngàn thí sinh vừa nhảy xuống còn chưa chạm đất.

Bọn họ đều đã bị một cái lưới bán trong suốt đỡ lấy rồi dùng tốc độ vô cùng thong thả rơi xuống dần.

“Phù trận giảm tốc độ?”

Lý Diệu chậc lưỡi, phù trận giảm tốc là một loại phù trận không thể thiếu khi khống chế phi kiếm. Lỡ bị kẻ địch tấn công khiến rơi khỏi phi kiếm thì chỉ cần mở phù trận giảm tốc ra là đã có thể từ từ rơi xuống đất, không bị té chết.

Nhưng những phù trận giảm tốc bình thường chỉ có phạm vi tác dụng là ba tới năm mét. Mà cái phù trận giảm tốc này lại có thể bao phủ phạm vi mấy ngàn mét. Thật sự là đồ sộ.

Không hề do dự, Lý Diệu liền nắm chặt con hị hị của mình rồi thả người nhảy xuống. Lao xuống mấy trăm mét!

Gió gào thét bên tai, chim bay lượn ở bên dưới, loại cảm giác cưỡi kiếm bay theo gió này thật sự tuyệt không thể tả!

Nhưng Lý Diệu vừa mới hưởng thụ được có vài giây thì liền cảm giác xung quanh bị bao trùm bởi ánh sáng màu trắng ngà. Tiếp theo, cơ thể hắn cứng lại như thể rơi vào một đống bông mềm mại, tốc độ cũng giảm đến thấp nhất.

Trong đống bông gòn “trong suốt” ấy rơi mười mấy giây, cơ thể hắn lại đột nhiên được buông lỏng ra. Lúc này, trọng lực và tốc độ rơi của hắn đã lại trở lại bình thường, gió lại tiếp tục gào thét bên tai.

Mà chưa được hai giây sau, hắn lại rơi vào “đám bông trong suốt” lần nữa.

Nhìn thấy mấy trăm thí sinh đều như đang vùng vẫy tay chân trong nước bên dưới mình,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip