Chương 76 : Không Chịu Nổi Một Chiêu
Trên con đường giữa hai hàng cây xanh trong khuôn viên trường, Lý Diệu cắm hai tay vào túi quần, thong thả bước đi.
Hắn không hề cảm thấy tiếc nuối khi rời khỏi trường Xích Tiêu… Nơi này là trường tư, mọi thứ đều là nói chuyện bằng tiền. Học ở đây ba năm, hắn đã trả một khoản học phí vô cùng lớn nhưng chỉ có thể học trong cái lớp tồi tàn nhất. Ngoại trừ cái tháng cuối cùng được thầy Tôn Bưu xem trọng thì chẳng còn giáo viên nào để mắt đến hắn. Lần duy nhất hắn đại diện cho trường đi tham gia thi đấu thì lúc về lại bị đá văng khỏi trường một cách vô tình.
Tuy rằng trong việc này có tác động của phía Hách Liên Liệt, nhưng phía trường cũng không hề có ý định giúp đỡ hắn.
Với một ngôi trường như vậy, rời khỏi thì có gì đáng tiếc chứ?
“Bây giờ mình đang được hưởng thụ đãi ngộ của “thương binh cấp 1”, được giảm giá ở rất nhiều phòng tu luyện tư nhân. Cùng lắm thì trong vòng một tháng cuối cùng này, mình tìm một phòng tu luyện cao cấp nào đó rồi tự tu luyện. Sau đó dùng thân phận thí sinh tự do để đăng ký thi đại học. Mình không tin mình lại không thi đậu vào Thâm Hải viện!” Lý Diệu đưa ra quyết định rồi thở ra một hơi thật dài. Hắn dang đôi tay ra, cảm nhận trời cao mây trắng, trong lòng bắt đầu tuôn ra sự hăng hái vô bờ bến.
“Biến mẹ mày đi! Trường Xích Tiêu!”
Đúng lúc này, cơ thể hắn lại bị bóng tối bao trùm. Hách Liên Liệt lại xuất hiện trước mặt hắn.
Lý Diệu sửng sốt, rồi sau đó liền nở nụ cười vô cùng chân thành.
Hắn cười vô cùng tàn bạo, như thể một con khủng long đang đói quặn bụng phát hiện một con sói đói. Tuy con sói gầy teo chả có mấy lạng thịt nhưng dùng để nhai cho đỡ buồn miệng cũng được nha! “Đây đúng là kiểu thiên đường có đường mày không đi, địa ngục không cửa lại cố xông vào! Hách Liên Liệt, là tự mày đến đây tìm đường chết, đừng trách tao!” Lý Diệu cười khẩy trong lòng. “Nghe nói bạn vừa nổi trận lôi đình ở trong phòng giáo dục hả? Còn trực tiếp thôi học nữa, bạn Lý Diệu!” Hách Liên Liệt mỉm cười nói. Hắn cố ý nói lớn tiếng để cho các học sinh ở xung quanh nghe thấy. “Cái gì? Lý Diệu thôi học?”
“Bình thường mà! Một phế vật chỉ có độ khai phá linh căn là 7%, không nghỉ học thì biết làm gì nữa giờ. Chẳng lẽ còn có thể đi đậu vào “Cửu Đại” à?”
“Thật đáng tiếc! Tôi nhớ rõ trong cuộc thi khiêu chiến cực hạn trên Ma Giao đảo tháng trước ấy, hắn vẫn rất nổi bật!”
“Có mạnh hơn nữa thì cũng có ích lợi gì chứ! Trong ngôi trường Xích Tiêu này, đã đắc tội với Hách Liên Liệt thì đều sẽ không có kết cục tốt!”
Không ít học sinh đều phát hiện ra Lý Diệu và Hách Liên Liệt đang giằng co, thi nhau chạy đến gần đó cẩn thận xem trò vui. Mọi người bàn tán sôi nổi và tất cả người ở đây đều không để Lý Diệu vào mắt. “Hách Liên Liệt, ý kiến khiến tao tạm nghỉ học là do mày đưa ra đúng không?” Lý Diệu cười cười như thể chẳng sao cả.
Nếu nơi đây là pháp bảo mộ địa, mấy kẻ tàn nhẫn như “Phì Long”, “Dã Lang” nhìn thấy nụ cười này của hắn thì khẳng định sẽ lập tức co giò lên chạy thật xa thật xa.
Không ai tình nguyện bị con “Kền Kền” đang mỉm cười này theo dõi cả.
Nhưng trong ngôi trường này, chẳng ai biết ý nghĩa của nụ cười này là gì.
Hách Liên Liệt cười gằn vài tiếng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền