Chương 94 : Việc Lớn Không Xong Rồi!
Thầy chủ nhiệm Hắc Diện Thần nghiêng ngả lảo đảo xông vào, cả cửa cũng không kịp gõ, xông thẳng vào.
“Khốn kiếp!”
Triệu Thụ Đức nhịn một giờ rốt cục cũng bộc phát, gân xanh trên mu bàn tay lộ ra, dùng sức vỗ, bàn làm việc lớn được làm từ gỗ lim ầm ầm vỡ vụn.
Triệu Thụ Đức nhảy dựng lên, nắm cổ áo Hắc Diện Thần gầm lên:
“Đến lúc này rồi, còn có “việc lớn không xong” gì nữa hay sao? Tình huống xấu nhất đã xảy ra rồi, còn loạn cái gì nữa!”
Triệu Thụ Đức tuy rằng không phải tu chân giả chiến đấu, lúc tuổi trẻ lại từng bị trọng thương, cuối cùng trở thành nhân vật Luyện Khí kỳ đỉnh cao, trừng mắt một cái, nhiệt độ trong phòng làm việc giảm xuống hơn mười độ.
Tất cả mọi người xanh cả mặt, lạnh run, quanh người giống như kết thành một lớp sương lạnh trăng trắng.
Hắc Diện Thần bị hắn kéo áo lại càng sợ tới mức muốn khóc lên, run rẩy một lúc lâu, vẻ mặt như đưa đám nói:
“Hiệu trưởng, thật sự có chuyện lớn xảy ra, ngài, ngài mau đi xem một chút đi, có người bao vây trường học chúng ta!”
“Cái gì? Ai to gan như vậy, lại dám bao vây trường trung học Xích Tiêu chúng ta? Không biết chúng ta là trường học dưới trướng Xích Tiêu phái sao!”
Triệu Thụ Đức tức giận đến sôi máu, lông mi sắp bay lên, giống như hơi thở thật sự từ 36.000 lỗ chân lông phun ra ngoài, điên cuồng lượn lờ quanh người!
Hắc Diện Thần lắp bắp nói:
“Là, là một đám quân nhân...”
“Quân đội?”
Triệu Thụ Đức giận quá hóa cười:
“Chẳng qua là đuổi một học sinh, quân đội đã vội nhúng tay vào? Trường trung học Xích Tiêu của chúng ta là trường tư, xử lý học sinh như thế nào là chuyện riêng của chúng ta, quân đội dựa vào gì mà can thiệp? Đây còn có thiên lý sao, còn pháp luật sao? Thật sự nghĩ Xích Tiêu phái chúng ta trong quân đội không có người à?”
Hắc Diện Thần khó khăn nuốt nước miếng một cái, nói:
“Hiệu trưởng, tôi chưa nói xong, không phải quân nhân đang tại ngũ, đều là lính giải ngũ, đều là thành viên hội thương binh!”
“Cái gì!”
Triệu Thụ Đức sợ tới mức hồn phi phách tán, một cước đạp Hắc Diện Thần đến một góc, nghiêng ngả lảo đảo đến phía trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra nhìn, chỉ thấy cửa lớn trường trung học Xích Tiêu đứng hơn một ngàn quân nhân mặc quân phục màu đen, không khí xơ xác tới cực điểm.
Nhìn kỹ lại, những quân nhân này...
Trên quân phục không có quân hàm, hơn nữa giặt đến trắng bệch, có vài kiểu dáng là của mấy chục năm trước, bị giặt tới thủng mấy lỗ, lại chắp vá lên, rách rưới tả tơi.
Mà người quân nhân mặc những kiểu quân phục cũ rách nát, cũng giống như quân phục, đa số đều đã có tuổi, mặt mũi nhăn nheo, tóc hoa râm, ngẫu nhiên mới có một vài thanh niên trai tráng.
Bất kể là ông lão tóc hoa râm hay là thanh niên trai tráng, toàn bộ quân nhân đều có một đặc điểm hoặc bị gảy tay, hoặc là thiếu chân, hoặc mắt bị mù, tất cả mọi người gắn tay giả chân giả, chống gậy, ngồi lên xe lăn, không ít người đi một bước muốn ho khan nửa ngày, giống như chỉ cần hắt hơi là có thể thổi ngã.
Nhưng mà, trong tích tắc khi bọn họ không ho khan, lại lập tức đứng nghiêm, giống như một nhóm cây thông mọc trên vách núi cheo leo!
Hơn một ngàn thương binh giải ngũ im lặng, giống như hơn một ngàn u hồn, vừa giống như hơn một ngàn ngôi mộ, đứng bình tĩnh ở cửa trường trung học Xích Tiêu, tỏa ra mùi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền