Chương 71: Quá khi dễ người
"Được rồi, nếu như không có chuyện gì khác, các con cũng giải tán đi."
Phong Hưu Phổ gật gật đầu, quay người trở về phòng.
"Tiểu sư đệ, đệ học trước đi, có vấn đề thì có thể tới tìm ta. Cho dù không có vấn đề, cũng có thể đến chỗ ta chơi."
Trên mặt Quách Lâm Sơn mang theo nụ cười hàm hậu, dùng sức vỗ vỗ bả vai Trần Phỉ, xoay người rời đi.
Trần Phỉ chắp tay, định quay về chỗ ở của mình. Dựa theo thời gian, lúc này Trì Đức Phong hẳn là đã tới, vừa vặn đi tiếp ứng một chút.
"Tiểu sư đệ, bên này, ta ở bên này."
Trần Phỉ vừa đi chưa được bao xa, một thanh âm truyền đến. Trần Phỉ quay đầu nhìn lại, phát hiện là Lạc Tuấn.
"Lạc sư huynh."
Trần Phỉ nhìn Lạc Tuấn trốn trên tán cây, có chút kỳ quái nhìn hắn.
"Vừa rồi sư tôn có phải bảo đệ kế tiếp tu luyện có khó khăn thì đi tìm đại sư huynh hay không?"
Lạc Tuấn từ trên cây nhảy xuống, nhìn thoáng qua xung quanh, cười hỏi.
Trần Phỉ gật đầu, không hiểu Lạc Tuấn muốn nói gì.
"Ta lúc trước cũng như vậy, đợi lát nữa đệ nhớ mang theo chút đồ, đi bái phỏng đại sư huynh. Lúc trước không ai nói với ta, dẫn đến ta bị mọi người bài xích rất lâu, tư vị kia thật không dễ chịu."
Lạc Tuấn thần bí nói.
Chân mày Trần Phỉ khẽ động, còn muốn lễ gặp mặt? Không cho, còn có thể bị cả quần thể bài xích?
"Cần cho bao nhiêu?"
Trần Phỉ tò mò nói.
"Một trăm lượng là thấp nhất, ít hơn số này, đại sư huynh sẽ nói với đệ, sư huynh đệ đồng môn, không cần cho. Cho, chính là hại hắn."
Nói đến con số này, Lạc Tuấn có vẻ hơi đau lòng.
Ánh mắt Trần Phỉ hơi nheo lại, lễ gặp mặt này là một trăm lượng, vậy sau này hỏi vấn đề công pháp, có phải cũng phải thu phí theo lần hay không?
"Sư tôn biết chuyện này không?"
Trần Phỉ thấp giọng hỏi.
"Ta cũng không biết, chuyện này ta cũng không hiểu lắm. Dù sao lần trước ta đưa, đại sư huynh đã từ chối rất lâu, mới miễn cưỡng nhận, nói là thay ta bảo quản trước."
Lạc Tuấn cho Trần Phỉ một ánh mắt ngươi hiểu được.
Khóe mắt Trần Phỉ hơi giật giật, từ bảo quản này, dùng hơi thích hợp.
Nhìn Quách Lâm Sơn mày rậm mắt to, dáng vẻ hàm hậu thành thật, Trần Phỉ không nghĩ tới, mình sẽ nhìn lầm.
"Đệ cũng đừng nói với người khác, là ta nói với đệ."
Lạc Tuấn chớp chớp mắt với Trần Phỉ, nói:
"Ta đi trước, lần sau rảnh rỗi cùng đi Túy Hồng Lâu."
Trần Phỉ đưa mắt tiễn Lạc Tuấn rời đi, đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, sau đó mới đón Trì Đức Phong vào.
Bàn giao đan dược và dược liệu, Trần Phỉ hỏi thăm tình hình quầy hàng. Đáng mừng chính là, gần đây cũng không có cái đuôi nhỏ nào đi theo Trì Đức Phong.
"Gần đây trên con đường kia, quầy bán đan dược lại có thêm mấy quầy. Ta cố ý đi xem một chút, đan dược bán rất hỗn tạp, nhưng phẩm tướng cũng không tệ."
"Như vậy đối với chúng ta không có chỗ xấu."
Trần Phỉ không khỏi nở nụ cười.
Nhiều người bán đan dược hơn, nhìn như đối với mình bất lợi, thậm chí còn ảnh hưởng giá cả đan dược. Nhưng Trần Phỉ ước gì loại quầy hàng này nhiều hơn một chút, bởi vì như vậy khả năng người khác chú ý tới Trì Đức Phong lại giảm xuống.
Mà Khinh Linh Đan mà Trần Phỉ luyện chế, vô luận là phẩm tướng hay là dược hiệu, đều gần như đạt tới cực hạn Khinh Linh Đan, chỉ cần mua qua một lần, hẳn là có thể nhận ra tốt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền