Chương 658: Chủ nào tớ nấy
Alexis nhìn dáng vẻ thê thảm của phong thư mà không khỏi thở dài.
Nàng vẫn nhớ rõ trước đây chính là phong thư này đã giúp mình cứu Đỗ Duy, không ngờ chỉ mấy ngày không gặp mà phong thư này thê thảm như bây giờ.
Đánh chữ cũng không rõ ràng nữa. Để cứu người yêu của nàng, nó đã hiến tế gần như toàn bộ ký ức của mình.
Nàng đành quay đầu lại nói với Đỗ Duy:
"Thuộc hạ của anh thật sự rất trung thành, sau này nhất định phải tìm cách lấy lại trí nhớ của anh ta."
Đỗ Duy tỏ vẻ tiếc nuối. Hắn chỉ vào phong thư và nói:
"Hiến tế ký ức thì ngay cả anh cũng đành bất lực. Trí nhớ đã mất sẽ không bao giờ được phục hồi trừ khi thời gian quay ngược."
Đỗ Duy lại nói với Alexis:
"Em yêu, cho dù mộng của em có là thật thì em hãy nhớ rằng anh sẽ luôn đứng về phía em. Cho dù một ngày anh đánh mất chính mình, anh cũng sẽ không làm hại em."
Alexis mở miệng và nói:
"Nhưng... nhưng em nhớ rất rõ, Công tước, còn cả chuyện về Minette."
Đỗ Duy lén lắc đầu, tại sao em cứ không thể quên những điều đó? Cứ cho qua không được sao?
Vì vậy, hắn bằng đưa mắt nhìn phong thư. Phong thư lập tức hiểu ý.
Sau đó, Đỗ Duy giả vờ suy nghĩ:
"Ngài công tước và Minette à, suy đoán dựa theo giấc mơ của em thì có một anh khác và em khác, nhưng anh thực sự không có những ký ức liên quan, cũng không nhớ những gì đã xảy ra."
Alexis trầm giọng nói:
"Bác sỹ nói anh bị chứng mất trí nhớ có chọn lọc. Anh thật sự không nên tiếp tục hỏi anh, nhưng em đã tìm thấy một tổ chức có tên là Bái Công tước giáo."
"Tổ chức này đúng là có liên quan đến anh. Tượng thần mà họ tín ngưỡng có bộ dáng giống hệt như anh khi đeo mặt nạ, cũng được thành lập cách đây không lâu. Em thậm chí còn tìm thấy tiền thân của nó có tên là Đoá Hoa Không Tàn Phai."
Đỗ Duy ôm đầu đau đớn nói:
"Đoá Hoa Không Tàn Phai, Bái Công tước giáo, thật sự là anh sao, nhưng sao anh không nhớ gì cả, á... đầu đau quá..."
Vừa nói, Đỗ Duy vừa rên la đau đớn, thân thể run lên, trán thì đổ mồ hôi lạnh, mặt mày nhăn nhó khó chịu.
Alexis cảm thấy vô cùng đau lòng.
"Anh yêu, đừng nghĩ nữa, càng nghĩ sẽ càng đau, không nhớ thì cứ coi như không tồn tại. Điều quan trọng nhất đối với anh bây giờ là phải giữ gìn sức khoẻ."
Đỗ Duy đau khổ nói:
"Không được, anh nhất định phải nhớ, anh không bao giờ có thể làm hại em, anh muốn biết sự thật của mọi chuyện."
Đột nhiên hắn gầm gừ:
"Phong thư, cho tao xem tất cả thông tin mà mày nhớ được."
【Tuân lệnh... Master của em.】
Phong thư run rẩy bay tới trước mặt của Đỗ Duy, hơi thở lạnh lẽo đột nhiên tỏa ra.
Nhưng vẫn chưa có gì xảy ra, chỉ nghe một tiếng xoẹt.
Phong thư bị hỏng nứt ra và từ từ rơi xuống ga trải giường.Trông như thể đã chết. Sắc mặt của Đỗ Duy thay đổi rõ rệt, trong mắt hiện lên sự buồn bã, đau đớn và hối hận. Trông cay đắng vô cùng.
"Phong thư, mày..."
Đỗ Duy lập tức cầm phong thư lên, hai mắt đỏ hoe:
"Mày theo tao lâu như vậy, vào sinh ra tử cùng tao, tất cả đều là lỗi của tao, tao không nên ép mày.''
Alexis cảm thấy áy náy, nàng vội vàng nói: “Em xin lỗi, em xin lỗi Đỗ Duy, xin lỗi phong thư, không nên ép buộc anh, em sẽ không hỏi thêm gì nữa.”
Nói xong, Alexis thận trọng hỏi: "
Đỗ Duy, phong thư chết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền