ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Chương 670. Huỷ diệt có thể mang tới cuộc sống mới

Chương 670: Tôi sẽ sớm quay lại

James và Tiquel nhìn Đỗ Duy rời đi.

Vào lúc này, trong cả toà lầu của bệnh viện, chỉ còn lại hai người họ và mụ viện trưởng già.

"Giúp tôi, làm ơn đưa tôi đi..."

Nhìn thấy Đỗ Duy rời đi, mụ viện trưởng già quay đầu lại cầu xin James và Tiquel. Nhưng James và Tiquel chỉ liếc nhìn mụ viện trưởng già, rồi bỏ chạy đầu không ngoảnh lại.

Đùa sao, mang theo một bà già kỳ dị ở nơi ma quái này, điên rồi sao!

Đang chạy James nói:

"Anh Đỗ Duy chắc đi tìm Ryan, anh ấy bảo chúng tôi tìm một nơi an toàn để trốn tạn, Tiquel, anh có đề nghị gì không?"

Tiquel ôm bụng nói:

"Tôi không có đề nghị gì cả, tôi nghĩ nơi này nguy hiểm trùng trùng, nhưng người khác không biết sống chết ra sao. Có lẽ chúng ta nên trốn đi."

James trầm ngâm nói:

"Tôi nghĩ anh Đỗ Duy đã nói dối chúng tôi. Anh ấy nói rằng chuyện này không liên quan gì đến Ryan, nhưng thực ra Ryan đã từng ở bệnh viện tâm thần này."

Tiquel hỏi:

"Ý anh là gì?"

James nheo mắt nói:

"Chúng ta phải tìm cách rời đi, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Vừa hay tôi biết nơi nguy hiểm nhất trong bệnh viện này."

"Ở đâu?"

"Tháp đồng hồ..."

James trầm giọng nói:

"Lúc đó, tôi và anh Đỗ Duy chia nhau hành động. Tôi cùng những người khác đến tháp đồng hồ và phong ấn đầu của nữ tu, còn anh Đỗ Duy thì dụ ma quỷ ra khỏi bệnh viện."

"Phong ấn cái đầu đó, chúng ta có thể rời khỏi thế giới này."

"Nhưng tôi không biết tỷ lệ thành công là bao nhiêu."

Tiquel miễn cưỡng nói: “Nếu chỉ còn cách này thì tôi nghĩ ta có thể thử xem. Ít ra tốt hơn là không làm gì cả.

"

Vào lúc này đột nhiên cơ thể của Tiquel run lên, giống như bị cái gì ảnh hưởng, lập tức đứng ở tại chỗ, quay đầu nhìn ra ngoài hành lang bệnh viện trong gió táp mưa sa.

James nhìn theo ánh mắt của y, nhưng không tìm thấy gì cả, trời đã khuya và tầm nhìn hạn chế, thêm vào đó là đêm mưa, chắc chỉ nhìn thấy ma thôi.

"

Anh phát hiện ra gì rồi à?

"

James cau mày hỏi, bệnh viện dưới trời mưa khiến y không cảm thấy rờn rợn, dường như có thứ gì đó khủng khiếp ẩn trong bóng tối, chỉ cần nó bước vào sẽ bị nuốt chửng.

Tiquel nói với một giọng kỳ lạ: "

Tôi nhận được một tin nhắn từ Đức ngài Matthew, ông ấy yêu cầu tôi mở thứ gì đó...

"

James kinh ngạc hỏi: "

Anh có chắc đó là Đức ngài Matthew, mà không phải thứ khác?

"

Tiquel gật đầu: "

Tôi khá chắc, bởi vì tôi có cách đặc biệt để liên lạc với ngài ấy, nhưng thông tin mà ngài ấy truyền cho tôi rất mơ hồ, tôi không xác định được ngài ấy muốn tôi đẩy cái gì.

"

Giây tiếp theo, cơ thể Tiquel run lên và ngã xuống đất đau đớn, cơ thể co giật liên tục.

Thấy vậy, James vội vàng đỡ anh: "

Tiquel, có chuyện gì vậy?

"

Đôi mắt Tiquel trở nên trắng dã, khuôn mặt trở nên xám xịt như trái cây mốc meo, giọng nói già nua của Matthew phát ra từ miệng gã: "

Đến... đến nghĩa trang, ta cần cậu giúp tôi... giúp ta đẩy … đẩy quan tài ra..."

...

Ở một nơi khác trong bệnh viện.

Đỗ Duy đang đi dưới mưa, áo gió của hắn đã ướt đẫm, chỉ có thể đội mũ trùm đầu lên. Hắn đút tay trái vào túi, tay phải cầm dây buộc quả cầu máu đỏ tươi.

Vừa đi, Đỗ Duy vừa nhìn mắt về nơi xa xăm. Hắn thấy thứ gì đó trong bóng tối, chúng đang kiềm chế, như thể muốn tấn công hắn, nhưng bị hạn chế bởi những quy tắc nhất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip