ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Chương 707. Cái gì? Phong thư em phải nằm vùng

Chương 707: Anh bị phụ nữ nhìn thấu

Ngày hôm sau, tại Thành phố New York…

Sáng sớm khi tỉnh dậy, Đỗ Duy nhìn thấy bầu trời quang đãng ngoài cửa sổ, bầu trời xanh biếc vô tận, mặt trời ấm áp treo cao trên không trung, không chói mắt cũng không dịu dàng.

"Suýt nữa thì tôi quên mất. Đã lâu rồi tôi không nhìn lên bầu trời."

Ý của câu này có nghĩa là Đỗ Duy đã lâu không được sống một cuộc sống bình thường. Nhưng trước kia khi hắn nói câu này, thì giọng điệu của hắn đều rất mệt mỏi. Nhưng giờ ngay cả cảm giác mệt mỏi cũng không còn nữa.

Hắn liếc nhìn xung quanh.

Phong thư đã rời đi, nó đang tìm kiếm Shadow giả ở New York.

Đỗ Duy thì không sao cả. Dù Phong thư có tìm được hay không cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn. Hắn chỉ cần như thợ săn bí mật đợi con mồi xuất hiện, sau đó bóp cò.

Chắc chắn Đỗ Duy cũng rất rõ “chính mình” giả kia cũng có lối suy nghĩ giống như mình. Chỉ là nó không thể biết mình còn hiểu rõ bản thân nó hơn cả nó.

Vừa ra khỏi phòng ngủ, Đỗ Duy bèn kìm nén những suy nghĩ này trong lòng.

Lúc đi đến phòng vệ sinh, hắn liếc nhìn phòng của Ryan. Đêm qua, Ryan, Tom và Cha Tony đã nghỉ ngơi tại nhà của họ.

Họ ngủ cùng một phòng, vì để thuận tiện giao lưu một số kỹ năng đặc biệt.

Bọn họ đang ngủ khò khò.

Tuy nhiên, ngoại trừ Ryan nằm trên giường, Tom và Cha Tony đang nằm dưới đất mà không có chăn, họ chỉ có thể run rẩy vì lạnh.

Đỗ Duy thấy điều này, hắn lắc đầu bỏ đi:

"Kỹ xảo đặc biệt gì, tôi thấy ba người bọn họ chỉ đang mơ mộng."

Hắn chưa bao giờ tin vào kỹ xảo đặc biệt của Tom. Là một cựu bác sỹ pháp y, Đỗ Duy có một chút hiểu biết về chức năng của con người. Không ai có thể tồn tại lâu dài bằng kỹ xảo.

Chỉ có Cha Tony và Ryan sẽ tin vào điều đó.

Sau khi tắm rửa, Đỗ Duy xuống lầu, ngồi trong phòng khách.

Khoảng một giờ sau, đám người Tom cũng lần lượt tỉnh dậy.

"Chào anh, tôi cùng Ryan, và Cha Tony đang tìm công nhân xây dựng, anh có muốn cùng đi thay không? Tôi đãi!"

Tom đang ngáp dài, anh ta lười đánh răng rửa mặt.

Đỗ Duy lạnh lùng nói:

"Mấy người đi là được rồi, nói cho tôi biết anh cần bao nhiêu tiền, chỗ tôi có rất nhiều."

Tom nhún vai:

"Được rồi, vậy chúng ta sẽ rời trước."

"Chủ nhiệm, tạm biệt."

Ryan mỉm cười và vẫy tay chào.

Đỗ Duy bất lực nói:

"Chú nhớ đừng tới khu đèn đỏ, lần này chúng ta chuẩn bị xây dựng lại bệnh viện tâm thần Hill, không có gì quan trọng hơn chuyện này."

Ryan hứa chắc chắn:

"Chủ nhiệm đừng lo, em cùng Ryan làm việc thì anh cứ yên tâm."

Đỗ Duy ậm ừ nói:

"Có người bắt nạt chú thì cứ nói cho anh biết."

Ryan gãi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng:

"Hôm qua có người bắt nạt em, em đến quán bar uống rượu, có người đòi tôi tiền. Sau đó Tom đưa người đàn ông đó vào đồn cảnh sát bằng một cú điện thoại, nếu còn có kẻ không có mắt như vậy, đều tống vào tù hết."

Đỗ Duy hít một hơi. Cách hắn nhìn Tom đã thay đổi.

Tom vội vàng giải thích:

"Đừng nghe Ryan nói bậy, tôi không bắt ai cả. Tôi có đủ bằng chứng để chứng minh người đó có thể là nghi phạm hình sự, tôi chỉ hành động theo lý trí.”

Đỗ Duy bất lực xua tay: "

Tôi không muốn cùng các người tiếp tục đề tài này, đi nhanh đi."

Dù sao thì Tom cũng có rất nhiều ý nghĩ xấu xa, đây chẳng phải chuyện ngày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip