ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92: Bác sỹ và bệnh nhân

Đỗ Duy không giao tiếp quá nhiều với Ryan, kẻ đang mặc áo bệnh nhân, lại tự nhận mình là bác sĩ tâm lý.

Nhưng lời của đối phuơng, cũng khá thú vị.

Nhận thức của bệnh nhân tâm thần khác với người bình thường, trong thế giới quan của họ, mọi thứ đều có thể tự bào chữa.

Ăn uống nghỉ ngơi đúng giờ, tối mịt mới về phòng, nếu đây là bệnh viện tâm thần bình thường thì không có vấn đề gì.

Vì những điều đó có thể là quy định của bệnh viện.

Nhưng tại Bệnh viện Tâm thần Hill, lại tồn tại môi giới của The Nun - một cái đầu.

Tuy nhiên, trong trạng thái Quỷ Nhãn, Đỗ Duy không phát hiện điều gì bất thường...

Có lẽ vào ban ngày không xảy ra gì khác thường, đến tối mới xuất hiện.

Tình huống này rất giống với cảm giác hoán đổi không gian, trong biệt thự của bà Mina.

"Nhưng hiện giờ thông tin còn hạn chế, chưa nên đưa ra kết luận, có lẽ mình nên xem xét lại."

Đỗ Duy thầm nghĩ, có cái gì đó làm hắn khó hiểu.

So với các bệnh viện tâm thần khác, Bệnh viện Tâm thần Hill có quá ít nhân viên y tế và họ quá phân tán. Những bệnh nhân như Ryan có thể đi lang thang trên hành lang, nhưng không có ai ngăn cản ...

"Vì nhân viên y tế cảm thấy, bệnh nhân nhất định sẽ trở về phòng đúng thời gian?"

Đỗ Duy trở nên bình tĩnh hơn, tiếp tục đi về phía trước.

Chẳng bao lâu, một căn phòng mở rộng cửa đã thu hút sự chú ý của hắn.

Chính xác mà nói, âm thanh bên trong đã thu hút hắn ...

Rẹt rẹt rẹt rẹt, như thể ai đó đang viết điều gì đó.

Đỗ Duy suy nghĩ một chút, sau đó bước lên trước nhìn vào bên trong.

Ngay sau đó, hắn nhìn thấy trong phòng bệnh, có một người mặc áo choàng trắng, trông giống như nhân viên y tế, ngồi xổm trên mặt đất, quay lưng lại, một tay cầm phấn, trên sàn vẽ một số hình vẽ đặc biệt.

Những đường nét giao nhau nhau, từ tâm điểm kéo dài ra bên ngoài, có khi là đường thẳng, có khi là cung ngoằn ngoèo, lộn xộn.

Hơn thế nữa, toàn bộ trần, tường, giường tủ, bàn ghế trong phòng bệnh đều bị các hoạ tiết này chiếm cứ.

Đỗ Duy cau mày khi thấy điều này, bởi vì hắn nhận thấy rằng giao điểm cuối cùng của những dường nét này tình cờ lại là cửa sổ phòng.

Căn phòng này thật kỳ lạ ...

Trong phòng bệnh có cửa sổ là bình thường, vì chúng được đặt ở vị trí cao nhất, để tránh cho bệnh nhân chạm vào, nhưng những thứ như bàn ghế không nên tồn tại.

Bàn ghế có góc nhọn, lại có thể di chuyển ...

Nếu một bệnh nhân tâm thần có phản ứng kích động với thế giới bên ngoài, bệnh nhân đó có khả năng bị thương, hoặc tự làm tổn thương chính mình.

Trừ khi, những bệnh nhân ở Bệnh viện Tâm thần Hill thực sự ngoan ngoãn ...

Đột nhiên, người đàn ông kia dường như cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên quay đầu lại.

"Mày đang nhìn cái gì?"

Người đàn ông có khuôn mặt bình thường, giọng điệu điềm đạm, nhưng trên khuôn mặt lại vẽ đầy linh tinh, trông rất lạ.

Bốn mắt đối diện nhau.

Đỗ Duy nhìn thoáng qua bộ quần áo bệnh nhân màu trắng, cười nói:

"Tao đang nhìn kiệt tác của mày."

Người đàn ông nghe xong, khinh thường nói:

"Mày? Mày có thể hiểu được kiệt tác của tao?"

Đỗ Duy nhẹ giọng nói:

"Sao mày nghĩ tao không hiểu?"

Người đàn ông trả lời: "Nếu mày có thể hiểu, thì tao có thể mời mày tham gia, nhưng nếu mày xem không hiểu, xin vui lòng rời đi ngay lập tức. Tao không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip