Chương 109: Hợp doanh
Đội ngũ của Mạnh ngũ công tử hạ trại ở đối diện đường lớn. Sáng sớm hôm sau, hai đội ngũ rất tự nhiên hợp lại với nhau.
Quy mô thương đội của Mạnh gia lớn hơn nhiều, có năm sáu mươi con lạc đà, còn có số lượng ngựa tương tự, các loại nhân viên cộng lại có hơn trăm người, chỉ riêng hộ vệ đã đạt tới hơn ba mươi người.
Những hộ vệ này đều là của Mạnh gia, chỉ có người đi đầu cõng Kim Bằng kỳ là sát thủ Thạch Bảo. Đám sát thủ đai nâu không biết hắn, hắn cũng không hứng thú với đám thiếu niên thắt đai lưng nâu.
Mạnh Minh Thích dường như đã thay đổi thành một người khác, nho nhã lễ độ, vẻ mặt ôn hòa vừa đi vừa nói chuyện phiếm với Thanh Nô. Hắn ta không đi dây dưa với hai vị công tử của Thượng Quan gia, cũng không để lộ chút thù hận nào với Hoan Nô. Trên thực tế, dường như hắn ta hoàn toàn không nhận ra "Tiểu tử cầm đao" kia.
Cố Thận Vi ra lệnh cho đám sát thủ đai nâu duy trì đề phòng, bên bọn họ chỉ có bảy người, người mang đao của đối phương lại có hơn ba mươi người, có điều vệ sĩ của Mạnh gia đều là đao khách lang thang tạm thời thuê từ Nam thành, dáng vẻ dọa người, đao pháp chậm chạp, Cố Thận Vi đã cẩn thận quan sát, trong đó chỉ có hai ba người miễn cưỡng được tính là cao thủ.
Hai vị hộ vệ mới họ Thượng Quan bắt đầu nghe theo mệnh lệnh của đầu lĩnh, không đi trêu chọc thương đội Mạnh gia, không lâu sau, không nhịn được mà tiến lên, mỉa mai cười nhạo, không chút nể mặt. Mạnh Ngũ công tử ngược lại có thể thản nhiên tiếp nhận, dáng vẻ hoàn toàn tỉnh ngộ, chỉ làm nôn nóng Thanh Nô, một đầu khuyên bảo, một đầu khác xin lỗi.
Thượng Quan Như, khi Thượng Quan Vũ nói đến phiền, nàng quay về đội, không để ý tới Mạnh Ngũ công tử nữa.
Ba ngày đầu bình an vô sự, đêm ngày thứ ba, hai đội ngũ hạ trại ở một sơn khẩu, nơi này là biên giới thế lực của Kim Bằng bảo, đi về phía bắc là thảo nguyên vô tận, trên danh nghĩa thuộc về lãnh thổ Bắc Đình, trên thực tế không có người trông coi, đạo phỉ hoành hành, chẳng qua Kim Bằng kỳ vẫn có thể thông suốt.
Lại đi hai ngày, vẫn bình thản không có gì lạ, người ở càng ngày càng ít, cuối cùng phóng tầm mắt nhìn tới, đều là cỏ cây hoang dã thưa thớt, vô biên vô hạn, giống như vĩnh viễn cũng đi không đến cuối. Thượng Quan Như bắt đầu oán giận lữ trình nhàm chán, ba lần bốn lượt muốn khiêu khích Mạnh gia, đều bị Thanh Nô và Hoan Nô khuyên can.
Ở một ngã tư, hai đội ngũ phát sinh chia rẽ.
Đường về phía bắc nhìn khá tốt, hơn nữa cách mỗi mấy ngày lộ trình đều sẽ gặp được nơi người ở tụ tập, có kỵ binh Bắc Đình bảo vệ, rất an toàn, chỉ muốn tìm doanh địa Thiết Sơn, con đường này vòng xa chút, cần khoảng hai mươi ngày.
Một con đường khác dẫn tới Đông Bắc, thẳng tới đô thành của một tiểu quốc Tây Vực nào đó. Nơi đó là điểm cuối của thương đội Mạnh gia, cách doanh địa Thiết Sơn cũng tương đối gần, đại khái cần đi mười ngày, chỉ là đường nhỏ gập ghềnh, nghe nói còn chưa thái bình.
Mạnh ngũ công tử đã sớm định ra đường đến gần, phía trước đội ngũ của hắn có cờ Kim Bằng, phía sau dẫn theo hơn ba mươi đao khách, không sợ hãi. Hắn rất chính thức cáo biệt hai vị công tử Quan gia, "Trên con đường này đông thổ phỉ, dọa hai vị, ai cũng không gánh nổi. Thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền