Chương 1191: Sợ chết
Nam Cung Hoại càng ngày càng khó hiểu, mấy ngày trước nàng đưa ra giao dịch, Cố Thận Vi không coi trọng, dường như hoàn toàn bỏ qua, ngay cả một câu ám chỉ cũng không nhắc tới, càng không áp dụng bất kỳ thủ đoạn nào để tìm hiểu chân tướng, hôm nay đột nhiên muốn dẫn nàng ra khỏi thành tuần tra.
Nam Cung Hoại cười lạnh, nghĩ thầm cuối cùng Long Vương thiếu kiên nhẫn.
Đây là một đội ngũ kỳ quái, Cố Thận Vi dẫn đội, Tần Dạ Minh hầu hạ. Những người đi theo khác là Thi Thanh Giác và mười tên thủ hạ, Trần Cẩm Khắc của Phái Không Động, Kim Hổ và mấy đệ tử môn phái, còn có một tiểu đội quan binh. Tuy bọn họ nhận hành văn của Binh bộ, nhưng vẫn rất cảnh giác với đám người giang hồ này.
Cuối cùng là Nam Cung Hoại và Thượng Quan Phi, hai người đều cảm thấy bất ngờ với điều này, trên đường cố gắng tránh xa Cố Thận Vi và Thi Thanh Giác, không mở miệng nói chuyện.
Cố Thận Vi cũng không hỏi hai người, hắn giống như tướng quân kiểm tra địa thế bên ngoài thành, mỗi lần lên cao nhìn xa, mệnh lệnh cho Tần Dạ Minh viết đơn giản những gì mình thấy lên trên một tấm lụa trắng.
Quan quân đi cùng rất nhanh sinh lòng kính ý, chẳng qua vẫn cảm thấy hành động lần này dư thừa, sau khi nói rõ tình huống một thôn trang với Cố Thận Vi, hắn ta bổ sung:
"Xin Cố công tử tha thứ tại hạ lắm miệng, nơi này là phía sau Kim Môn quan, lãnh thổ Trung Nguyên, mấy trăm năm qua chưa từng có kẻ địch."
Đúng vậy, nhìn ngoại hình Kim Môn quan là biết, mặt hướng về phía Tây Vực cao lớn hùng vĩ, đầu tường ngày đêm có binh sĩ thủ vệ, ngoài thành phân bố mười mấy vọng lâu to nhỏ, kéo dài đến mấy chục dặm bên ngoài. Độ cao tường thành phía Đông thấp hơn một nửa, rất nhiều nơi lâu năm thiếu tu sửa, chỉ có thể ngăn cản bình dân bách tính.
"Ừm, có thể là ta nghĩ quá nhiều rồi, gần đây ta nghe được một số lời đồn, trong lòng luôn không bỏ xuống được."
Quan quân cười hắc hắc hai tiếng, không quá coi trọng, muốn nói có địch binh từ phía sau tấn công Kim Môn quan, hắn tuyệt không tin tưởng.
Quá nửa chiều, Cố Thận Vi kiểm tra khá ổn, truyền lệnh nghỉ ngơi trên một ngọn núi nhỏ, từ nơi này vừa lúc có thể trông thấy quan đạo uốn lượn.
Nam Cung Hoại và Thượng Quan Phi ngồi cách xa mọi người, không lâu sau, Cố Thận Vi đi tới chỗ Tần Dạ Minh. Nam Cung Hoại cúi đầu giả vờ không nhìn thấy, Thượng Quan Phi đứng dậy từ sớm, suy nghĩ nói chút gì mới tốt,
"A, Tiểu Sơ bị sao vậy? Nghe nói hắn không chào hỏi ngươi mà một mình đi khiêu chiến với người Lạc gia, đây không giống cách làm người thường ngày của hắn."
Cố Thận Vi nhìn về phía xa, nói:
"Hắn là người rất khó đoán được, có người nói hắn cố ý tìm chết, ta không quá tin tưởng."
"Ta cũng không tin."
Thượng Quan Phi vui vẻ nói, cảm thấy nói chuyện phiếm là dấu hiệu tốt:
"Tiểu Sơ không có lý do gì để tìm chết, hắn hài hòa với Thiết Linh Linh, chỉ cần nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể làm tướng quân thừa tướng ở Sơ Lặc quốc, ai mà không hâm mộ chứ, nếu ta có thể có... Ha ha, hiện tại ta rất tốt. Đáng thương Thiết Linh Lung, cả người thất hồn lạc phách, nàng giống như cho rằng mình có trách nhiệm, thật ra có liên quan gì tới nàng chứ?"
"Nàng đương nhiên phải có trách nhiệm."
"A, lời này nói thế nào?"
Vẻ mặt Thượng Quan Phi phong phú đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền