Chương 72: Nam tường
Giữa nam bắc Bích Ngọc thành cách một con sông, bờ bắc con sông còn xây một bức tường đất cao không thể với tới, cam đoan người Nam thành không thể tùy ý xâm nhập Bắc thành.
Thiết Hàn Phong có được yêu bài sát thủ của Kim Bằng bảo, đây là một trong những bằng chứng ra vào được tán thành. Hoan Nô là hàng riêng mang theo của hắn:
"Theo sát ta, không có sư phụ lão nhân gia ta, ngươi đừng mơ tưởng trở về thạch bảo, chỉ có thể vùi thây ở Nam thành cho chó ăn."
Bích Ngọc Bắc Thành là một trong những nơi an toàn nhất Tây Vực thậm chí thiên hạ, Nam Thành thì là...
Cố Thận Vi bỏ ra một đoạn thời gian tìm kiếm từ thích hợp, cuối cùng cho ra kết luận, nơi này là nơi phóng đãng nhất thiên hạ.
Từ một cây cầu nổi duy nhất tiến vào Nam thành, tòa kiến trúc đầu tiên hắn nhìn thấy là một kỹ viện rách nát vẻ ngoài, giống như nhãn hiệu đứng ở giao lộ, lúc hoàng hôn, trước cửa kỹ viện có một kỹ nữ mặt ủ mày chau, son phấn dày đặc trên mặt thậm chí không che nổi một chút hoàng hôn cuối cùng, nếp nhăn nơi khóe mắt rõ ràng có thể thấy được, chỉ có đêm tối hoàn toàn phủ xuống, mới có thể phủ thêm cho nàng một bộ quần áo mới gọn gàng.
Thiết Hàn Phong lại như gặp được Thiên Tiên, gương mặt đỏ hồng như ánh nắng chiều vượt qua chân trời, vui vẻ ôm kỹ nữ đi vào trong. Lúc này hắn ta mới nhớ tới đồ đệ bên ngoài, quay đầu không mấy nhiệt tình hỏi:
"Muốn chơi không?"
Cố Thận Vi lắc đầu lập tức.
"Vậy thì chờ ta ở bên ngoài một hồi, đừng đi xa."
Cố Thận Vi không thể đứng ở cửa kỹ viện, như vậy sẽ bị coi như bảo vệ cửa hoặc là khách da. Hắn một đường đi đến đầu phố, đi qua ba kỹ viện, bốn quán rượu mới ngừng chân lại.
Sắc trời dần tối, tất cả phòng ốc ven đường đều mở rộng cửa lớn, hùng hồn trút ánh đèn xuống đường, phủ một tầng ánh sáng nhu hòa như trân châu lên mặt đất bẩn thỉu, giống như có rượu ngon chảy ra từ trong bùn nhão. Vì vậy trong chốc lát, Nam thành từ địa ngục biến thành thiên đường thanh sắc, dẫn dụ vô số khách nhân đột nhiên từ dưới đất chui lên.
Cố Thận Vi hiểu vì sao năm đó phụ thân không muốn ở lại Bích Ngọc thành lâu, hắn không muốn để ba nhi tử rơi vào cảnh xa hoa truỵ lạc ở Nam thành.
Đứng ở góc đường quan sát người đi đường, Cố Thận Vi hoài nghi rất nhiều khách nhân đến từ Bắc thành an toàn, bởi vì bọn họ quần áo hoa mỹ, nô bộc thành đàn, nghênh ngang đi trên đường, giống như công nga thị sát lãnh địa.
Trong đám người đi đường thậm chí còn có sát thủ đến từ Thạch Bảo, đặc thù của bọn họ vô cùng rõ ràng: Vẻ mặt u ám nghiêm túc, cúi đầu cố ý đi bên cạnh đường. Một khi có người tới gần, lập tức ném đi cảnh giác thoáng nhìn, sát khí có thể truyền tới bên ngoài một con đường.
Kim Bằng bảo yêu cầu đám sát thủ thời khắc không khiến người chú ý, nhưng trong tòa thành không đêm tràn ngập khí tức vui sướng này, loại khiêm tốn và cẩn thận của sát thủ ngược lại giống mặt của lão kỹ nữ dưới ánh mặt trời, bôi phấn dày đến mấy cũng không che được những nếp nhăn kia.
Trái ngược với điều này, ở Thạch Bảo, Thiết Hàn Phong không hợp nhau, nhưng ở nơi này lại như cá gặp nước, có thể che giấu thân phận sát thủ.
Cố Thận Vi hơi co quắp bất an, hắn không thích nơi này, thà ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền