Chương 96: Cứu người
Vừa vào nhà, Cố Thận Vi đã cảm thấy không đúng, trên dưới lầu đều không có dấu hiệu người sống, trong lòng chấn động, nhanh chóng tìm kiếm một lượt.
Tỷ đệ Hứa thị chạy trốn, thứ có chút giá trị lại có thể tùy thân mang đi cũng không còn, chỉ có thanh đoản kiếm Cố Thận Vi từng dùng qua vẫn còn, đặt ở trên lò lửa đã tắt.
Cố Thận Vi chán nản ngồi xuống, không rõ tỷ đệ hai người có thể trốn đi đâu, ở trong thành, rất nhanh sẽ bị phát hiện. Xung quanh Bích Ngọc thành không phải núi cao, mà là sa mạc hoang vu, nơi người ở tụ tập gần đây cũng nằm ngoài lộ trình mấy ngày, vào mùa này, ra khỏi thành đi xa tương đương với tự sát.
Sau đó hắn hiểu được, mình lại sai một lần, người mặc áo choàng kia không phải người giám thị Kim Bằng bảo.
Cố Thận Vi nhảy dựng lên, chạy ra khỏi phòng, muốn tìm người hỏi rõ ràng một chuyện, còn muốn tìm con ngựa. Hắn chạy tới tửu quán Nam Tường, cho dù Thiết Hàn Phong không ở đây, chưởng quầy cũng có thể thỏa mãn hai nhu cầu này của hắn.
Vừa chạy qua lỗ hổng trên tường thành, Cố Thận Vi đã thấy sư phụ đang đi ra từ trong quán rượu.
Thiết Hàn bước vài bước đến trước mặt đồ đệ,
"Sao vậy, hình như lộn xộn."
Chuyện lửa lớn ngoài thành và đám sát thủ học đồ khắp nơi tìm kiếm lão Long Đầu đã truyền khắp Nam thành, Thiết Hàn Phong tin tức linh thông, đương nhiên cũng có nghe nói.
"Tình huống khẩn cấp, ta cần ngựa."
Thiết Hàn Phong rất tin tưởng đồ đệ, quay người trở lại trong quán rượu. Chỉ chốc lát sau, người đi ra, lại một lát sau, có tiểu nhị còn buồn ngủ dắt hai con ngựa đến.
"Ngươi đi cùng ta?"
"Đương nhiên."
Cố Thận Vi cảm thấy như vậy cũng tốt, vì thế nhảy lên ngựa,
"Đi Thạch Quốc sẽ đi con đường nào?"
"Bích Ngọc Thành chỉ có hai con đường, một con đường hướng đông, một con đường hướng tây, Thạch quốc ở phía nam, đi con đường nào cũng có thể."
Cố Thận Vi ngẩn ngơ, sau đó đầu óc lóe lên linh quang,
"Đi về phía tây."
Hắn nhớ tới thanh đoản kiếm kia, chuôi kiếm rơi vào trong lò lửa, mũi kiếm chỉ về phía tây, đây nhất định là tin tức Hứa Tiểu Ích lưu lại cho hắn.
Thầy trò hai người ruổi ngựa chạy về phía đại lộ phía tây, Thiết Hàn Phong cuối cùng cũng bớt thời gian hỏi một câu:
"Đi làm gì?"
"Cứu người." Cố Thận Vi nói ra hai chữ này, thúc ngựa chạy nhanh hơn.
Thiết Hàn Phong nhíu mày, hắn không thích "cứu người", chức trách của sát thủ là giết người.
Trong một vùng quê trắng xoá, bất kỳ vật thể nào di động cũng rất dễ bị phát hiện, khi chạy đến khi mặt trời mọc cao, Cố Thận Vi nhìn thấy một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy phía xa, còn có kỵ sĩ đi cùng bên cạnh xe, kỵ sĩ mặc áo choàng màu đen thật dài, vốn là để che giấu tai mắt người khác, lúc này lại có vẻ hết sức chói mắt.
Xe phía trước nghe được tiếng vó ngựa phía sau, dừng ở ven đường, kỵ sĩ canh giữ ở trước xe, Cố Thận Vi và Thiết Hàn Phong chạy tới gần, nhìn thấy màn xe vén lên, lộ ra hai tỷ đệ Hứa gia.
Hứa Tiểu Ích cúi đầu, mặt hơi đỏ, vẻ mặt kinh ngạc và tức giận:
"Sao lại là ngươi? Hai ta nợ ngươi sao?"
Thiết Hàn Phong thấy hai người này, mày nhíu chặt hơn, nhưng hắn ta càng chú ý tới kỵ sĩ kia hơn, hiển nhiên phía dưới áo choàng có giấu một thanh đao sắc bén.
"Hai ngươi thiếu ta hai mạng."
Cố Thận Vi lạnh lùng nói:
"Cho nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền