ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Tiên: Ta Tại Hiện Đại Đi Du Học

Chương 33. Kết nghĩa kim lan

Chương 33: Không có chút nào kính cẩn nghe theo (2)

Trịnh Pháp không đáp lời, bởi cả hắn và Thất thiếu gia đều biết đó là sự thật.

Sau một lúc lâu, Thất thiếu gia bỗng cười nói: "Ngươi rất có thiên phú. Theo ta biết, việc có thể nhìn ra nguyên phù trong phù đồ ngay từ cái nhìn đầu tiên là điều hiếm thấy. Thiên phú như vậy, dù là mẫu thân ta cũng phải dành sự tôn trọng và bồi dưỡng. Vì vậy, ta đồng ý với ngươi, giữ Cao Nguyên lại."

Trịnh Pháp khẽ cúi người hành lễ. Ngoài cửa, tiếng bước chân của Cao Nguyên đang chậm rãi tiến lại gần.

Trịnh Pháp bỗng mở lời: "Thiếu gia, vì sao vậy?"

"Hửm?"

"Vì sao người lại đồng ý giữ Cao Nguyên lại?"

"Ta đã nói rồi, ngươi có thiên phú, mà ta thì ái tài." Thất thiếu gia nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái, tưởng như thiếu niên này vừa bị lãng tai.

"Không, thiếu gia vừa nhìn thấy ta đã biết ta không phải hạng nô bộc phục tùng. Mà ta vừa thấy thiếu gia cũng nhận ra người có cùng sự phẫn nộ như ta. Cho nên..." Giọng Trịnh Pháp nhỏ dần theo tiếng gõ cửa của Cao Nguyên: "Thiếu gia, người đang muốn phản kháng điều gì?"

Thất thiếu gia sững sờ.

Cao Nguyên đẩy cửa bước vào, bưng theo hộp cơm, cẩn thận nói: "Thiếu gia, cơm đến rồi!" Theo sau hắn là vài thị nữ chuẩn bị hầu hạ Thất thiếu gia dùng bữa.

Thất thiếu gia bất chợt thốt ra một câu mà ngoài Trịnh Pháp ra không ai hiểu được: "Trên đầu ngươi là ta, là Triệu gia. Còn trên đầu ta... là tiên môn..."

Nói đoạn, hắn như mất hết hứng thú, phất tay bảo hai người lui ra.

Cao Nguyên đi theo Trịnh Pháp ra khỏi thư phòng, gãi đầu thắc mắc: "Thiếu gia vừa nói vậy là có ý gì?"

"Ý của hắn là cả hai chúng ta đều được ở lại."

"Thật sao?" Cao Nguyên vui mừng khôn xiết: "Nhưng tại sao chứ?"

"Vì hai ta đã giải được mấy tấm đồ án kia."

"Thiếu gia thật sự tin là chúng ta cùng giải ra sao? Hắn không thấy ngươi đang nói dối à? Hắn... ngốc thế sao?" Cao Nguyên hạ thấp giọng.

"Được rồi, thực ra hắn nhìn thấu hết rồi. Hắn giữ ngươi lại vì hắn là người tốt." Trịnh Pháp nói ra suy nghĩ thật lòng của mình.

"Vậy ta thà tin hắn ngốc còn hơn." Giọng Cao Nguyên càng nhỏ hơn.

Trịnh Pháp nhìn bạn mình với ánh mắt kỳ lạ: "... Thiếu niên à, tư tưởng này của ngươi mà ở lại đây thì nguy hiểm lắm đấy."

Trong lòng hắn thầm nhủ, trên thế giới này, làm gì có ai sinh ra đã sẵn lòng kính cẩn nghe theo đâu?