Chương 294: Bụi trần lắng xuống Quân thần tương nghi
Chương 4: Quân Thần Tương Nghi
Lý Thanh và Tử Xuyên Ninh đối mắt nhìn nhau. Trong mắt hai cô gái lóe lên tia sáng giảo hoạt, đắc ý. Tử Xuyên Tú không hiểu ý, nhưng lại mơ hồ có cảm giác mình đã rơi vào cạm bẫy.
Lý Thanh cười nói: “Ban đầu, mọi người còn lo lắng, đại nhân vì cố niệm tình xưa, không đành lòng hạ thủ với phản tặc, nhưng hạ quan nghĩ. Chuyện này tuyệt nhiên không có lý do gì, với lòng trung thành của Tú Xuyên đại nhân dành cho gia tộc. Cùng với tình nghĩa của đại nhân và tiên phu, dù nói thế nào, đại nhân cũng không có lý do gì để khoan dung, nương tay với Đế Lâm, là do mọi người đã hiểu lầm đại nhân rồi.”
Tử Xuyên Tú gượng gạo cười khan hai tiếng, trong lòng lại phẫn nộ, “mọi người” nào, “quần chúng” nào đây? Chẳng phải đều do Lý Thanh tự biên tự diễn, nào là trung thành đại nghĩa, nào là tình nghĩa với Tư Đặc Lâm. Chẳng qua là muốn dùng cả mềm lẫn rắn, hy vọng hắn đừng nương tay với Đế Lâm.
Tuy nhiên, các nàng đang toan tính điều gì? Binh mã Viễn Đông đang do ta nắm giữ, tuy nói Tử Xuyên Ninh là Tổng Trường, nhưng không có thủ lệnh của ta, nàng ta đến một binh sĩ nấu ăn cũng không điều động được. Lòng chợt sáng, Tử Xuyên Tú mơ hồ đoán ra chủ ý của Lý Thanh: Tử Xuyên Ninh tuy không điều động được binh mã Viễn Đông, nhưng bên cạnh nàng ta còn có các tổng đốc mà!
Muốn đối đầu với Giám Sát Sảnh thời kỳ toàn thịnh, các tổng đốc không có gan này, nhưng nếu là truy kích chó cùng đường, để lấy lòng Tử Xuyên Ninh, vẫn có rất nhiều người bằng lòng ra tay. Bọn họ giương cao cờ hiệu vì tiên Tổng Trường báo thù, ta lại đã hứa trước mặt Lý Thanh và Tử Xuyên Ninh. Đến lúc đó cũng không thể hối hận ngăn cản – chủ ý này, chắc chắn là do Lý Thanh bày ra!
Trong chớp mắt, Tử Xuyên Tú đã quyết định, ngày mai sẽ bắt đầu chỉnh đốn, duyệt binh, giữ tất cả quân thảo nghịch các tỉnh lại Ba Đặc Lợi chỉnh biên. Không có thủ lệnh của ta, đến một trung đội cũng không thể điều động ra khỏi tỉnh, xem Lý Thanh còn có biện pháp nào!
Nghĩ thông suốt điều này, hắn mỉm cười rạng rỡ với Lý Thanh.
Lý Thanh cũng đáp lại hắn một nụ cười thân thiện tương tự.
Song phương nhìn nhau, thân thiện “hề hề” cười, nắm chắc phần thắng, đắc ý như hai con hồ ly vừa bắt được gà con.
Riêng Tử Xuyên Ninh đứng bên cạnh nhìn mà mơ hồ: “A Tú ca, Thanh tỷ, hai người... sao đều cười quái dị thế?”
“Ồ, rất quái dị sao?”
Hai người thu lại nụ cười, sau đó nhàn nhạt trò chuyện vài câu. Lý Thanh là người đầu tiên đứng dậy cáo từ: “Đêm đã khuya rồi. Không dám làm chậm trễ đại nhân nghỉ ngơi nữa. Chúng ta xin cáo từ vậy.” Lẽ ra câu này phải do Tử Xuyên Ninh, chủ khách, nói ra. Nhưng Tử Xuyên Ninh lại cứ rụt rè, mọi việc đều do Lý Thanh quyết định, nên nàng ta nói ra, mọi người cũng không thấy đột ngột lắm.
Tử Xuyên Tú tiễn hai người đến cửa doanh, Tử Xuyên Ninh đi ra trước. Lý Thanh chậm lại một bước, ghé sát bên Tử Xuyên Tú, thấp giọng nói: “A Tú, phản loạn đã định, thiên hạ sắp ổn định. Ngươi cũng nên cân nhắc khi nào thì cầu thân với Ninh điện hạ rồi.”
“Hả?” Tử Xuyên Tú sững sờ, đứng khựng lại: “Ta... cầu thân với Ninh điện hạ?”
“Đó là lẽ đương nhiên. A Tú ngươi lập công lớn như vậy, tái tạo gia tộc, tự nhiên có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền