Chương 106: - Trận Chiến Đầu Tiên (4).
Mạnh Kim Xoa cố gắng xông tới bên cạnh Mạch Thiết Trượng, hổn hển lau máu. Y quay người lại thấy cây cầu nổi đã bị chặt đứt rồi, nhưng trong ánh mắt không hề bi thương và hoảng loạn. Mạch đao của y đã uống no máu tươi của kẻ thù rồi, cánh tay y máu cũng chảy xuống tích tắc liên tiếp.
Sau khi gãy cầu, dường như tất cả binh lính Tả Đồn Vệ đều quay về tập trung bên cạnh Mạch Thiết Trượng. Ất Chi Văn Đức vẫy cờ lệnh, mấy vạn quân Cao Cú Lệ bắt đầu bao vây xung quanh. Hơn ngàn binh sỹ Tả Đồn Vệ Đại Tùy tổ thành phương trận bị bao vây ba mặt. Phía sau họ chính là Liêu Thủy cuồn cuộn.
- Các tướng sỹ!
Mạch Thiết Trượng râu tóc đều đỏ, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh vô cùng.
Ông lấy tấn thiết bổng chỉ về phía Liêu Thủy nói:
- Bây giờ chúng ta đã trở thành một cánh cô quân rồi, không có chi viện! Phía sau các ngươi chính là Liêu Thủy, trước mặt là hàng vạn quân địch. Bây giờ các ngươi chỉ có hai còn đường có thể lựa chọn.
Ông dừng lại một chút nói:
- Một là đầu hàng quân địch. Hai là tử chiến sa trường!
Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn các binh lính Tả Đồn Vệ người đẫm máu:
- Cho ta biết, các ngươi chọn thế nào?
Giọng ông như sấm đánh, mắt hổ trợn lên.
- Dù phải chết! Không đầu hàng!
Hơn nghìn phủ binh Đại Tùy phủ đồng thanh hô lớn, vang động trời đất.
Bên kia bờ sông, Đại Nghiệp Hoàng đế Dương Quảng sớm đã đứng lên, liền bước mấy bước tới bên cạnh đài cao, nhìn các binh lính Tả Đồn Vệ ở nơi xa đang chỉnh lại đội ngũ, không khỏi dậy sóng trong lòng. Khi tiếng hô dù phải chết không đầu hàng vang lên bên kia sông truyền tới tai ông, vị đế vương đã từng tạo ra vô số huy hoàng này cuối cùng mắt cũng đỏ lên. Lúc này, ông liền đứng thẳng người lên, lưng hơi gù, xem ra rất hợp với tuổi tác. Một đám tóc trắng từ nón trụ buông xuống, bay trong gió che mất tầm nhìn của ông.
Ông run rẩy vén túm tóc trắng đó lên nhét vào nón, lại thấy một cây lớn đã che mất hình ảnh của Tả Đồn Vệ lại một lần nữa phát động tấn công bên sông. Đặc biệt là, đã che mất bóng dáng của Mạch Thiết Trượng.
- Người đâu! Chặt cây đó đi, chặt đi!
Hoàng đế liền gọi.
Nạp Ngôn Tô Uy nhẹ nhàng nói:
- Bệ hạ ….
Y dường như là muốn nhắc nhở Đại Nghiệp Hoàng đế, phía dưới đài còn có mấy chục sử tiết của phiên bang nước phụ thuộc đang nhìn ông. Nhưng rõ ràng, lúc này Dương Quảng không còn tâm tư nào để ý tới mặt mũi của đế vương gì nữa. Ông chỉ về phía cây đại thụ đó che khuất tầm nhìn của ông, khàn giọng hô:
- Chặt đi!
- Tuân chỉ!
Phò mã Vũ Văn Sĩ Cập đứng trong đội ngũ quan viên liền đứng lên bước ra, bước nhanh xuống đài cao. Y nâng áo bào, lấy thanh đao từ tay của một cấm quân xông tới bên cạnh cây đại thụ đó, chặt đổ xuống. Dưới sự kinh ngạc của các sử tiết các nước phụ thuộc nhỏ đó, y chặt cây trang trọng mà trang nghiêm, giống như đang làm một việc trang nghiêm nhất. Một binh lính bình thường cũng đỏ mắt lên nghiến chặt răng lại, xông tới rút thanh đao ra cũng bổ xuống. Cùng với động tác của hắn ta, ngày càng có nhiều người tập trung tới tham gia vào đội ngũ chặt cây.
Có binh lính tung dây thừng ra buộc lên thân cây, hàng trăm người nắm lấy sợi dây cố gắng kéo. Cùng với những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền