ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 120. - Cha Ngươi.

Chương 120: - Cha Ngươi.

Đang vẽ nhập thần, Lý Nhàn chợt nghe phía sau có người mang theo giọng điệu châm chọc hỏi:

- Sao vậy, không được cho vào à?

Lý Nhàn đang ngồi xổm quay lại nhìn, thấy là nam tử trẻ tuổi hôm qua được Dương Quảng gọi Nhân Nhân. Nhìn người này đại khái hơn hai mươi tuổi, hơn nữa được Dương Quảng tín nhiệm. Sau khi trở Lý Nhàn moi ruột gan suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đã nhớ ra người tên Nhân Nhân này hoá ra chính là đứa con trai sống sót duy nhất của Vũ Văn Thuật là Vũ Văn Sĩ Cập, sau vài năm đảm nhiệm Tể tướng Đại Đường.

Tuy nhiên lúc này, Lý Nhàn đương nhiên phải làm bộ không biết thân phận đối phương.

Hắn đứng lên, làm một bình lễ nói:

- Xin chào tướng quân.

Vũ Văn Sĩ Cập tránh sang bên, không nhận lễ của hắn:

- Thứ nhất, ta cũng không phải là tướng quân gì cả, cũng không có thực quyền gì, chỉ là một người rảnh rỗi trong quân mà thôi. Thứ hai, ngươi sắp nhập ngũ, thi lễ với ta, cần phải chào theo nghi thức quân đội mới đúng.

Trong lòng Lý Nhàn tự nhủ sao người này dông dài thế nhỉ, nhưng trên mặt vẫn khách khí tôn kính, nói:

- Còn chưa chính thức nhập ngũ, cho nên không chào theo nghi thức quân đội.

Vũ Văn Sĩ Cập mỉm cười nói:

- Ngươi đó, không thể nói lời thông minh một chút được à.

Lý Nhàn làm bộ ngẩn ra, sau đó như có thâm ý, nói:

- Nói thật lòng, chính là lời nói thông minh nhất.

]Vũ Văn Sĩ Cập lườm hắn một cái nói:

- Nếu lời nói thật là thông minh nhất, vậy đám văn võ đại thần trên triều đình chẳng phải nhàm chán lắm sao? Nói dối mới là thông minh, lời nói dối càng hoa mỹ càng thông minh, hơn nữa nói dỗi đến mức vô cùng vô cùng hoa mỹ, thật sự là lời nói thật rồi.

Lý Nhàn làm bộ như khó hiểu, thở dài nói:

- Điều này trái ngược gia giáo, trong khoảng thời gian ngắn tôi khó mà tiếp nhận.

Vũ Văn Sĩ Cập cười hì hì:

- Gia giáo...chỉ có gia đình nhỏ cửa nhỏ mới có thể dạy bảo con cái phải nói thật đúng không?

Lý Nhàn phản bác:

- Vậy đại môn đại hộ kia có ý gì?

Văn Sĩ Cập cũng không tức giận, chỉ cười nói:

- Có ý tứ, như vậy mới có ý tứ. Nếu là người mọi đều nói thật, thế giới này mới thật sự thú vị vô cùng. Thiên hạ đều là những thứ rõ ràng, vậy thiên hạ này mới là dơ bẩn nhất đấy. Giấu không được dơ bẩn tối nghĩa, chẳng phải nhìn bi thương?

Gã hỏi Lý Nhàn:

- Ngươi có biết mình lỡ một hồi đại phú quý à? Nếu hôm qua ngươi nói chút lời hay, không chừng bệ hạ có thể phong ngươi Lục phẩm Giáo úy! Có bao nhiêu người ở trong quân lăn lộn nhiều năm đều không thăng lên được chức Giáo úy, ngươi lại bỏ mặc, không tiếc sao?

Lý Nhàn ngớ ra lẩm bẩm:

- Bệ hạ…

Sắc mặt hắn biến đổi lớn, nhìn Vũ Văn Sĩ Cập run rẩy nói:

- Vậy…người hôm qua…là bệ hạ sao?

Vũ Văn Sĩ Cập thấy hắn phản ứng như thế, châm chọc:

- Giờ mới hối hận à?

Lý Nhàn lui ra phía sau một bước, chắp tay, lại hành lễ nói:

- Xin hỏi ngài là...

Vũ Văn Sĩ Cập giả bộ cả giận nói:

- Giờ mới nhớ ra hỏi ta là ai à, thật ngu không ai bằng. Ngu ngốc, ngu ngốc, chưa từng thấy ai trứng ngốc hơn ngươi.

Lý Nhàn thẳng người lên, chân thành nói:

- Ngu…nhưng tuyệt đối không phải trứng.

Vũ Văn Sĩ Cập sửng sốt, lập tức bật cười ha hả nói:

- Ngươi đó, hóa ra cũng biết nói chuyện cười đấy.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip