Chương 124: - Chơi Đẹp!
.
- Giáo úy đại nhân, nhân số của đoàn chúng ta ban đầu chắc là 300 người, nhưng Thôi giáo úy tiền nhiệm lúc đi đã mang theo thân binh của ông ta và Lữ suất tổng cộng là 32 người, binh lính hiện tại là 281 người. Số người đã đến đông đủ, mời Giáo úy đại nhân kiểm tra.
Vương Khải Niên né tránh một chút, không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Nhàn mà cúi thấp đầu nói.
Lý Nhàn hỏi:
- Không thiếu một người chứ?
Vương Khải Niên nói:
- Không thiếu một người! Bọn lính ngưỡng mộ uy danh của Giáo úy đại nhân, từ lâu họ đã đứng trước cửa đợi đại nhân đến. Có người hôm trước bị tiêu chảy đứng đến mức chân nhũn ra mà vẫn ra đón ngài, bởi vậy có thể thể đám lính rất tôn kính đại nhân. Trên thực tế, ta ở Tả đồn vệ bảo vệ lương thực đã được hơn 20 năm nhưng chưa từng thấy có ai lúc Giáo úy đến lại ra đón tiếp như vậy. Ta thề, tuyệt đối không nói dối một câu.
Vương Khải niên cúi thấp đầu, nói với giọng chân thành.
Lý Nhàn ồ lên một tiếng cảm thấy hứng thú hỏi:
- Binh sĩ kia ở đâu, chỉ cho ta xem xem.
Hắn rất ngạc nhiên, lẽ nào danh tiếng của mình thực sự lớn như vậy sao? Đã bệnh nặng đứng không nổi mà cũng không quản vẫn ra đón, fan hâm mộ mình? Chuyện này thực khiến người ta vui mừng, đây là tin đầu tiên khi đến Tả đồ vệ Truy Trọng Doanh bảo vệ lương thực, quả là khiến người ta phấn chấn.
Vương Khải Niên dũng cảm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lý Nhàn sau đó chỉ vào mũi mình rất nghiêm túc nói:
- Chính là ta.
Lý Nhàn hơi giật mình, sau đó gật gật đầu cũng nói rất nghiêm túc:
- Vương Khải Niên, ngươi thực sự là người tốt, kéo cái chân mềm nhũn mà vẫn kiên trì đứng trong hàng ngũ đợi ta, ta rất cảm động.
Vương Khải Niên chân thành nói:
- Đại nhân uy danh hiển hách, ngày đó lúc ở bờ Liêu Đông, sau khi ty chức thấy tư thế oai hùng của đại nhân đã cả đêm trằn trọc không ngủ được. Trong lòng vẫn luôn tiếc nuối không thể tái kiến một anh hùng hào kiệt như vậy, cứ đêm đến khi nhắm mắt là lại hiện lên cảnh đại nhân chém giết lũ mọi trợ Cao Cú Lệ thật oai hùng. Ngày ngày trông ngóng, rốt cuộc ty chức đã khiến ông trời cảm động mang đại nhân đến làm Giáo úy bảo vệ lương thực. Từ nay về sau ngày nào cũng có thể nghe đại nhân chỉ dạy, ty chức vui vẻ như được tắm gió xuân ạ!
Lý Nhàn khẽ cười, lấy chiếc khăn tay ra đưa cho Vương Khải Niên nói:
- Lau nước miếng trước đi đã.
- Tạ ơn đại nhân!
Vương Khải Niên cảm động gần như khóc rống lên:
- Đại nhân, ty chức ái mộ ngài, ty chức nhất định sẽ khắc trong tâm khảm trọn đời không quên.
Màn nịnh bợ này, thật nổ đến mức người trước không có người sau cũng không, cuồn cuộc như sóng triền miên không dứt, như rắm thối liên hoàn trong thùng xe muốn trốn mà không thoát nổi.
Lý Nhàn rất ngạc nhiên cho một nhân tài như Vương Khải Niên. Y lăn lộn trong Tả đồn vệ Trọng Truy Doanh đã hai mươi mấy năm sao không bị ai dẫn đi hoặc không bị ai đánh chết nhỉ. Người thích nghe nịnh bợ như vậy sao lại nỡ bỏ qua một kẻ như hắn lẻ loi ở trong binh lính hộ lương đợi một thính giả khác chứ? Người không thích nghe nịnh bợ lại có thể nhẫn nhịn nghe được những ngôn từ như sông dài vỡ đê như vậy?
Lý Nhàn nhân lúc Vương Khải Niên giả vờ giả vịt lau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền