Chương 152: - Đường Về (5).
.
Tán thưởng thì cứ Tán thưởng. Bây giờ Lý Nhàn thật sự vẫn còn đau đầu về việc xử trí Độc Cô Chân và Tiết Vạn Triệt như thế nào. Nói mượn gió bẻ măng cũng được, nói qua cầu rút ván cũng được. Hai người đó nhất định là không thể ở lại quá lâu. Tiết Vạn Triệt mặc dù nhìn thì rất giống con nhà võ đơn thuần, cơ mưu không thâm sâu. Nhưng Lý Nhàn lại tuyệt đối không xem nhẹ bất kì đối thủ nào của mình. Mà Độc Cô Chân so với Tiết Vạn Triệt phức tạp hơn nhiều.
Thậm chí Lý Nhàn có thể khẳng định, trong toàn đội ngũ, người đầu tiên có thể nhìn ra chút manh mối từ trong lời nói của người vừa bị giết tất nhiên chính là Độc Cô Chân. Không sai. Buổi trưa Lý Nhàn nói những lời như vậy chính là để làm thay đổi tư tưởng đám bại binh của Đại Tuỳ. Để dung nhập vào ý thức của bọn họ rằng Đại Tuỳ đã vứt bỏ bọn họ rồi, Đại nghiệp Hoàng đế Dương Quảng đã vứt bỏ bọn họ. Trên đường quay về, việc mà Lý Nhàn phải làm không chỉ là việc dẫn họ về mà còn muốn tẩy não bọn họ.
Theo tình hình trước mắt, tất cả đều diễn ra vô cùng thuận lợi.
Với điều kiện đầu tiên là, nếu như Độc Cô Chân và Tiết Vạn Triệt không gây rối.
Hai người đó vẫn còn có một sự ảnh hưởng nhất định trong đội ngũ, đặc biệt là Tiết Vạn Triệt. Đối với Lý Nhàn mà nói, giải quyết vấn đề này như thế nào là một chuyện rất đau đầu. Nếu như Lý Nhàn thêm một chút “lòng lang dạ sói”, hắn hoàn toàn có thể giải quyết gọn, khiến Tiết Vạn Triệt và Độc Cô Chân thoạt nhìn sẽ rất giống như là chết trận. Nhưng vào thời khắc này Lý Nhàn không muốn làm như vậy. Dù gì bây giờ vẫn đang ở trong đất của Cao Cú Lệ, giết người như vậy, Lý Nhàn không làm được.
Giết người thì dễ nhưng Lý Nhàn là người có nguyên tắc.
Lúc trước và lời nói của Độc Cô Chân thoạt thấy thì rất đơn giản, đơn giản có phần nhàm chán. Nhưng Lý Nhàn biết mình đã biểu hiện thái độ rõ ràng cho Độc Cô Chân biết, mà Độc Cô Chân rõ ràng cũng hiểu ý của hắn. Nhưng lựa chọn của Độc Cô Chân thật sự là sự lựa chọn thông minh nhất, khiến Lý Nhàn không thể không bái phục. Hai người đều là người thông minh, cơ bản không cần nói quá rõ. Lý Nhàn nói trong vòng 200 dặm trước mặt không có nguồn nước, cho nên nước cũng phải uống tiết kiệm. Nghĩa là “ngươi nên rời đi rồi, trên đường bảo trọng”. Vì vậy câu trả lời của Độc Cô Chân là “tôi vẫn chưa muốn chết.”
Đúng vậy. Rời khỏi đại đội, cho dù là Lý Nhàn không phái người chặn giết bọn họ giữa đường, nói không chừng cũng sẽ bị người Cao Cú Lệ vây giết. Dù sao trong tay gã cũng không có một phần bản đồ để quay trở về bờ sông Liêu Thuỷ. Cho dù là người Cao Cú Lệ đến vây đuổi bại binh Đại Tuỳ, nhưng không có lương thực, Độc Cô Chân cũng không muốn làm ma đói.
Cho nên ý mà hắn để lộ ra là, ta mới không đi.
Không đi thì không đi, chỉ cần ngươi không gây rắc rối cho ta. Nếu như Độc Cô Chân đủ thông minh thì sẽ không lựa chọn đối đầu với mình vào thời khắc này. Nếu như Độc Cô Chân không đủ thông minh, vậy thì cũng chỉ coi như là Kỷ Hạo Thiên thứ hai của Yến Sơn trại mà thôi.
Lý Nhàn chưa bao giờ có cảm giác mình là chính nhân quân tử. Bởi vì trong thời đại này kỳ thực chính nhân quân tử sẽ không có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền