Chương 154: - Đường Về (7).
.
Sau khi đội quân rời khỏi Tát Thuỷ đã đi về hướng Bắc được chín ngày. Do phải tránh đại đội binh mã của người Cao Cú Lệ, còn phải tấn công bảo trại ven đường để thu hoạch lương thực. Tốc độ đi của đội quân thực sự không nhanh. Mà trên thực tế Lý Nhàn cũng không muốn dẫn binh mã về Đại Tuỳ nhanh như vậy.
Tuy rằng liên tục trải qua chỉnh đốn, đội ngũ này hiện tại đã nghe theo lời hắn. Liên tục trong chín ngày Lý Nhàn không ngừng giáo huấn cho các binh sĩ ý nghĩ rằng, chính là bọn họ đã không còn là phủ binh của Đại Tuỳ nữa rồi. Nhưng Lý Nhàn biết, nếu quả thực muốn đội ngũ này quyết một lòng đi theo mình, vẫn còn cần một thời cơ. Mà thời cơ này, Lý Nhàn đã phái người sớm đi thu xếp rồi.
Hắn muốn cho đội ngũ này hoàn toàn hết hi vọng đối với Đại Tuỳ, hoàn toàn quên đi bọn họ là binh lính Đại Tuỳ.
Độc Cô Chân cũng không có biểu hiện ra hành động khác thường. Lý Nhàn khẳng định gã không nói gì với Tiết Vạn Triệt. Tên Tiết Vạn Triệt này nói đơn giản thực ra cũng không đơn giản một chút nào. Tài năng về quân sự của tên này không hề kém một chút nào. Hơn nữa chỉ cần y bình tĩnh suy xét vấn đề, sự hiểu biết cũng không hề thua kém Độc Cô Chân. Chuyện mà Độc Cô Chân có thể nghĩ tới y cũng sớm muộn gì cũng nghĩ ra.
Đến ngày thứ chín, đội ngũ cắm trại tại một ngọn núi lớn để nghỉ ngơi và chỉnh đốn.
Lý Nhàn không có chuyện gì liền đi xem Hùng Khoát Hải luyện binh. Đó là một ngàn tinh binh mà Lý Nhàn vô cùng coi trọng. Mặc dù hắn vẫn thích sự dứt khoát của kỵ binh khi xung phong liều chết. Nhưng chắc chắn rằng, mai này trên chiến trường bộ binh vẫn là chiến lực chủ yếu. Hơn nữa, con người Hùng Khoát Hải đơn giản hơn so với đám người Tiết Vạn Triệt. Gã xuất thân hàn môn, theo lý công trạng mà người này tích luỹ được có thể thăng lên làm Giáo Uý. Thậm chí theo ngũ phẩm cũng không đủ. Nhưng cũng bởi vì gã không phải con cháu quý tộc, cho nên đã ngồi ghế Lữ Suất ngu ngốc rất lâu rồi.
Trong lòng gã có sự căm giận với Đại Tuỳ.
Nhất là Vũ Văn Thuật vứt bỏ hai mươi mấy vạn đại quân. Chuyện tám Đại tướng quân dẫn theo thân binh chạy trốn làm gã càng hết hy vọng với Đại Tuỳ. Vì vậy Lý Nhàn đưa gã tranh thủ lại đây thật sự không khó. Thực sự thì, người như vậy chỉ cần là bạn đối với anh ta tốt thì gã càng tốt hơn với bạn.
Ngọn núi này cũng không cao lắm, nhưng phạm vi cực kỳ rộng lớn. Dọc theo sườn núi có mấy thôn trại nhỏ của người Cao Cú Lệ. Đội ngũ của Lý Nhàn sau khi đến nơi đã chải qua một lần. Vốn dĩ bách tính Cao Cú Lệ đều đã chạy vào trong thành tránh nạn, trong thôn sơn này lại càng không thể gặp dân cư. Trong núi giấu hơn hai vạn binh lính không khó, mấy ngày liên tiếp hành quân chém giết, quả thật đội ngũ cũng nên nghỉ ngơi và chỉnh đốn hai ngày.
Trên một mảnh đất trống trên núi, Hùng Khoát Hải đang dẫn binh sĩ thủ hạ của gã luyện tập.
Huấn luyện quân cũng không phức tạp, chẳng qua là đội ngũ huấn luyện. Phủ binh Đại Tuỳ có cả trọn bộ phương thức luyện binh, trận hình bộ binh còn có cả hai mươi mấy loại. Lý Nhàn hi vọng Hùng Khoát Hải luyện được trọng giáp bộ binh, một ngàn bộ binh trọng giáp hiện tại mặc trên người các binh sĩ. Ba trăm ngàn đại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền