ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 164. - Hoa Này Sang Năm Nở.

Chương 164: - Hoa Này Sang Năm Nở.

.

- Làm tốt lắm!

Theo thói quen Trương Trọng Kiên khẽ vuốt ve mái tóc của Lý Nhàn, lại vô tình phát hiện ra không ngờ cái đầu của tiểu tử này đã vượt qua mình rồi. Đi Liêu Đông một chuyến, nửa năm nay đã khiến da Lý Nhàn đen đi một chút, nhìn có vẻ cứng cáp hơn.

- Đâu chỉ là tốt!

Lý Nhàn bĩu môi, có vẻ không thích lời khe ngợi nói:

- Cho dù đổi lại là cha, a gia thân yêu của con, lẽ nào có thể đảm bảo làm tốt hơn con sao?

Trương Trọng Kiên đang im lặng bỗng cười khanh khách nói:

- Tiểu tử thối, kiêu ngạo quá đấy!

Lý Nhàn cũng cười cười nói:

- Người Thiết Phù Đồ chúng ta, có ai không kiêu ngạo đâu?

- Đúng vậy…

Trương Trọng Kiên thở dài nói:

- Năm đó, các huynh đệ Thiết Phù Đồ chúng ta giết từ thành Đại Hưng ra, từ Giang Nam giết đến Tái Bắc? La mọi rợ nắm trong tay năm ngàn Hổ Bí, mấy vạn lính tốt, chúng ta có thèm để mắt đến y đâu chứ? Đừng nói đến La mọi rợ, năm đó đích thân Dương Tố chiêu lãm ông đây, ông đây cũng chưa từng liếc mắt tới ông ta một cái đấy.

Lý Nhàn cười nói:

- Khoác lác cũng phải có giới hạn chứ…

Hai người cười cười rồi lại im lặng. Đúng vậy, các huynh đệ Thiết Phù Đồ đều kiêu ngạo. Tuy bọn họ đều là mã tặc nhưng bọn họ đều là những nam tử hán oanh liệt, đều là đàn ông chân chính không một ai ẻo lả. Dù đối mặt với kẻ địch là ai, dù mạnh đến đâu họ cũng chưa từng lùi bước. Năm đó, Trương Trọng Kiên đã từng nói thà chết đứng chứ cũng không muốn lạy sống. Bao năm qua, các huynh đệ không một ai quỳ trước mặt kẻ thù. Nhớ lại, sáu mươi mấy huynh đệ Thiết Phù Đồ giờ còn sống cũng chỉ có mấy người.

Không riêng gì Thiết Phù Đồ, Huyết kỵ binh cũng kiêu ngạo như vậy. Những người đàn ông sắt thép đó, mấy năm ở Tái Bắc cũng chưa từng rút lui? Đàn ông thảo nguyên nhìn thấy Huyết kỵ sợ đến mức tè ra quần, bọn họ từ trước đến giờ chưa từng làm mất uy phong của thiết quân Hoằng Hóa. Nhưng Huyết Kỵ chết trận cũng nhiều. Lúc lên Yến Sơn, họ đã chết trong tay người một nhà Đại Tùy.

Trương Trọng Kiên và Lý Nhàn cười với nhau nhưng trong lòng lại rất buồn.

Hai người ngồi trên tảng đá lớn ở sườn núi, ở trước mặt bọn họ là vách đá nhưng phía sau là hàng trăm nấm mồ. Mỗi nấm mồ đều được thêm đất mới, mỗi nấm mồ đều có một bầu rượu, một bát thịt, một đôi đũa.

Gió núi thổi qua vách đá, trong mơ hồ dường như có nghe thấy tiếng chạm chén, hát ca ầm ĩ của bạn bè. Lý Nhàn và Trương Trọng Kiên nghiêng tai lắng nghe rất nghiêm túc, muốn từ trong gió phân biệt xem đó là tiếng của người quen nào.

- Nào, tiểu tử thối, hôm nay uống với a gia nhiều một chút.

Trương Trọng Kiên cười, lặng lẽ lau giọt nước mắt.

Lý Nhàn cũng cười dụi dụi mắt rồi cầm lấy bầu rượu chạm một cái với Trương Trọng Kiên:

- Gió núi ghê thật, thổi vào mắt chịu không nổi.

- Đúng vậy, gió núi ghê thật…

Trương Trọng Kiên ngửa cổ lên rót một hơi lớn Thiêu Đao Tử vào cổ họng, rượu bỏng rát rót vào cổ nóng tận xuống lồng ngực mới xua tan hơi lạnh của gió Bắc ra khỏi cơ thể. Trong đầu vẫn còn tiếng cười của các huynh đệ, rốt cuộc cũng vẫn không nhìn rõ từng khuôn mặt mà họ quen thuộc.

Đạt Khê Trường Nho nằm cách Trương Trọng Kiên và Lý Nhàn không xa, đang heo mắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip