Chương 170: - Diễn Kịch Cần Có Dũng Khí.
.
Dùng lương thực của triều đình trả ân tình của Lý Nhàn, Lý Kiến không hề đau lòng chút nào.
Sáng sớm khi các binh lính huấn luyện xong, hôm qua Bộ đầu huyện Cố Thành Lưu An bị dọa cho hôn mê bất tỉnh liền giám sát các dân phu vận chuyển lô lương thực đầu tiên của hôm nay tới. Tối hôm qua đầu tiên y là đích thân tới cửa hàng vận chuyển hàng đó của Trần Tước Nhi hoàn trả lại hết tiền lễ đã thu những ngày này, sau đó còn liên tiếp nói tốt. Loại người như vậy Trần Tước Nhi cũng không khách khí gì. Sau khi thu lại được tiền bạc lại còn hung hăng lừa bịp tống tiền một ít nữa, tiếp đó còn hứa với Lưu An sẽ không tính toán gì tới chuyện trước đây nữa. Lưu An bị moi tiền ngược lại còn cảm thấy trong lòng thoải mái mà đi. Sáng sớm hôm nay trời vẫn còn chưa sáng đã nhanh chóng tới kho lương chờ rồi.
Đi cùng với đội ngũ vận chuyển lương thực ra ngoài thành còn có một người cưỡi khoái mã. Kỵ sỹ ngồi trên lưng ngựa chính là một đồ đệ thân tín nhất của Lưu An. Lý luận cấu kết của quan lại địa phương Đại Tùy kỳ thực không quá phức tạp. Ví dụ như theo quy củ của triều đình trong nha huyện, Bộ đầu, bộ khoái chính thức cũng không có mấy người, về vấn đề trị an của một huyện chỉ dựa vào vài người thì rõ ràng là không đủ. Cho nên, những thủ hạ của Bộ đầu, bộ khoái này về cơ bản đều có không ít đồ đệ và kẻ nhàn rỗi. Tiền công của những người này không phải do triều đình trả, mà là do sư phụ của họ trả. Mà để nuôi sống nhóm người này, những Bộ đầu, bộ khoái đó không tham ô không chiếm đoạt thì không được.
Người này vốn là cùng xuất thành với đội ngũ vận chuyển lương thực, nhưng tới con đường nhỏ phía trước lại chạy rẽ sang hướng khác. Có người nhìn thấy cũng không tò mò, mặc dù người đó rõ ràng có chút vội vàng.
Các đồ đệ của Lưu An cưỡi ngựa chạy thẳng một mạch mấy chục dặm mới dừng lại nghỉ ngơi một chút, vội vàng ăn mấy miếng lương khô lại tiếp tục lên đường.
Trên đường đi đã đi qua một thị trấn, y đi vào một gia đình giàu có, không lâu sau liền thay trang phục, đổi ngựa tiếp tục lên đường. Mặc dù thực sự không có ai có thể đuổi kịp y, nhưng vẫn cẩn thận thay trang phục và ngựa ở hai nơi, sau đó lại cố ý đi đường vòng vèo một đoạn nữa mới tới Hồ Cao Kê.
Đám lâu la Hồ Cao Kê rõ ràng là quen với người này, chỉ nói vài câu liền để người này đi vào trại.
Nửa giờ sau, y được gọi vào trong một căn phòng rất rộng. Căn phòng này có chút khác thường, cho nên trong phòng đặt rất nhiều đồ gia dụng, rõ ràng là rất trống trải. Gian chính giữa của ngôi nhà này có một người mặc áo gấm rộng thùng thình đang từ từ hưởng dụng điểm tâm.
Sau khi đồ đệ của Lưu An vào cửa liền cung kính đứng ở một bên, thậm chí ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Người mặc áo gấm là Cao Sĩ Đạt. Bình thường, y ghét nhất là có người tới quấy rầy bữa ăn của mình, bởi vì y cảm thấy ăn cơm là chuyện đại sự lớn nhất trong cuộc đời. Theo y, không có gì so bằng đầy bụng mình. Từ sau khi y dựng cờ tạo phản, cảm giác này còn mãnh liệt hơn trước.
Nhưng hôm nay y lại phá lệ, bởi vì vừa rồi lâu la vào bẩm báo nói có Bộ đầu Cố Thành Lưu An có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền