ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 174. - Tam Sách.

Chương 174: - Tam Sách.

.

Trên thực tế, người ngồi trong xe ngựa đó căn bản không chú ý tới phong cảnh ngoài xe có bao la hùng vĩ không. Một người đã từng sống ở thảo nguyên Tắc Bắc mấy năm thì kỳ thực cảnh núi tuyết mênh mông này chẳng có chút thích thú nào. Ngược lại, cô lại hiểu đây phía dưới lớp tuyết trong như gương này có lẽ đã chôn vùi không ít người hoặc gia súc bị chết.

Chậu than trong xe ngựa đã khiến cho nhiệt độ khác xa bên ngoài rất nhiều, thế cho nên cô thích mặc chiếc váy màu tím nhạt cũng không có cảm giác bị lạnh, chỉ là không khí trong xe vì chậu than mà khô hơn. Điều này khiến cho cô ít nhiều cũng có chút không kiên nhẫn.

Tầm mắt của cô luôn dừng lại ở tay mình, bởi vì nàng đang thêu.

Thêu một bông hoa mẫu đơn rất kiều diễm, giống như một đóa xinh xắn trên vai mình.

Bên cạnh nàng còn có một cái bàn thấp, bàn cờ trên bàn còn thể hiện một kết cục, cũng không biết nàng trên đường từ Tắc Bắc xa xôi mà tới liệu có phải là một mình chơi cờ để qua những ngày tháng nhàm chán hay không.

Từ bên cạnh thoạt nhìn lông mi của nàng rất dài, cũng rất cong, bờ mi hơi cúi xuống cùng với sống mũi thẳng tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp. Nàng vẫn chuyên tâm vào thêm đóa hoa mẫu đơn đó, cách biệt hoàn toàn với tiếng gió gào thét và tiếng ngựa chiến đập vào vang lên, không hề có gì ảnh hưởng tới dòng suy nghĩ của nàng.

Xe ngựa dừng lại ở chân núi. Kỵ sỹ dẫn đầu nhảy từ chiến mã xuống chậm rãi bước tới phía trước xe ngựa cúi đầu nói:

- Chủ nhân, đã tới chân núi rồi.

Người phụ nữ tuyệt đẹp đang thêu đó chính là Diệp Hoài Tụ. Nàng hầu như không nghe thấy tiếng của người kỵ sỹ đó bên ngoài, mà vẫn chăm chỉ thêu những mũi kim sau cùng, lúc này mới từ từ thư giãn thắt lưng một chút, tư thế đó có thể khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng nổi lòng tham. Nhưng rèm cửa dày đã che hết tư thế của nàng, cho nên kỵ sỹ bên ngoài cũng không nhìn thấy được bức tranh đẹp mê người này.

Đặt bức tranh hoa mẫu đơn đã thêu xong đó xuống, Diệp Hoài Tụ mỉm cười giống như đang nghĩ tới chuyện gì đó rất vui. Nàng đưa tay lên miệng ngáp dài một cái, xem ra có chút mệt mỏi.

- Đã tới rồi sao?

Nàng hỏi một câu, không chờ người thủ hạ trả lời mà thản nhiên dặn dò:

- Cử hai người lên núi bẩm báo một tiếng, nói Thảo Lư Diệp Hoài Tụ muốn bái kiến chủ nhân của Yến Sơn. Nhớ, tháo binh khí ra rồi mới lên, không được để người ta hiểu lầm.

Kỵ sỹ liền vâng lệnh, lập tức cử người lên núi.

Sau khi khoảng cách giữa họ cỏn khoảng 100m, mấy tên lính gác của Yến Sơn trại liền nhìn nhau, lập tức cử một người nhanh chóng chạy lên núi.

Một canh giờ sau, kỵ sỹ trên núi được trấn thủ ở sơn trại Lưu Mãn đích thân đi xuống, giọng điệu có chút khách khí. Mặc dù y không biết Diệp Hoài Tụ, nhưng cái tên Thảo Lư Diệp gia cũng đã nghe qua. Hơn nữa, y sớm đã biết giữa tướng quân Lý Nhàn và vị Diệp đại gia đó có quan hệ gì đó. Dù sao người có thể được Diệp đại gia đích thân ra tay chế tạo ra một thanh trực đao vào bộ khôi giáp, trên thế giới này không có nhiều.

Xuất phát từ lễ tiết, Lưu Mãn đích thân đi tới bên xe ngựa thi lễ nói:

- Yến Sơn Lưu Mãn ra mắt Diệp đại gia, quả thực không may chút nào, tướng quân nhà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip