Chương 192: - Rốt Cuộc Cũng Đã Tìm Ra Ngươi Rồi..
Cự Dã Trạch quận Đông Bình cách kho Lê Dương quận Cấp không xa lắm. Mà phòng ngự yếu địa quân sự này bên ngoài xem ra rất ổn định, nhưng thực chất vẫn có cơ hội.
Trần Tước Nhi chỉ dư đồ nói:
- Trước tiên không nói tới Dương Huyền Cảm không còn để lại bao nhiêu binh lính có thể chiến đấu thực sự lại cho Nguyên Vụ Bản nữa. Trong vòng năm ngày ngắn ngủi, thủ hạ của Nguyên Vụ Bản đã tập hợp được hàng vạn người hoàn toàn đều là người dân muốn kiếm cơm ăn. Chỉ có thể nói con người Nguyên Vụ Bản này chưa từng có kinh nghiệm cầm quân tác chiến. Trước đây hắn ta cũng chẳng qua chỉ là một quan huyện, bỗng nhiên cho hắn ta mấy vạn người ….
Vế sau Trần Tước Nhi vẫn chưa nói ra, nhưng các tướng lĩnh khác ở hiện trường đều đã hiểu cả.
Mọi người cùng cười vang lên, Thiết Lão Lang cười nói:
- Thật đúng là như vậy, một tên ăn mày một đời vất vả ngươi bỗng cho hắn ta mấy vạn quan tiền, thoáng chốc hắn ta lại không biết làm thế nào để tiêu số tiền này. Cho hắn ta tới tửu lầu, thanh lâu, sòng bạc, bởi vì hắn ta vẫn mãi là một thằng ăn mày, dù trong tay có tiền thì lá gan của hắn ta cũng vẫn là một thằng ăn mày. Khi tiêu tiền có lẽ cũng sẽ vung tiền như rác? Cũng có thể không nỡ vung? Tóm lại, trong thời gian ngắn hắn ta không thể sử dụng được tiền.
Triều Cầu Ca nói:
- Nói rất đúng, Nguyên Vụ Bản chính là một tên ăn mày bỗng nhiên giàu lên. Hắn ta vốn làm quan lại của một huyện thành nhỏ, thuộc hạ nhiều nhất cũng chỉ có vài người, mười mấy người, bỗng nhiên để cho hắn ta chỉ huy hàng vạn người tác chiến, hắn ta không biết sử dụng người. Chính như tên ăn mày không thể sử dụng tiền. Nhiều hơn nữa, cũng không có gì phải lo lắng.
Ngưu Tiến Đạt cười nói:
- Ta mới từ Lê Dương trở về. Các ngươi nói, kỳ thực đã không khác gì sự thật. Dương Huyền Cảm viện cớ Lai Hộ Nhi tạo phản, phát công văn triệu tập quan quận các huyện gật đó tới Lê Dương tập kết. Sau đó lại để lại tám nghìn nông phu ở lại vận chuyển lương thực, giấu dưới vải bạt che mưa. Sau khi đã tập hợp đủ đội ngũ ba vạn người sẽ rời khỏi Lê Dương. Hắn ta để lại Nguyên Vụ Bản ở lại trấn thủ Lê Dương là vì con người Nguyên Vụ Bản vô cùng cẩn thận. Hơn nữa lá gan lại rất lớn, nói thế nào thì con người Nguyên Vụ Bản cũng có chút mâu thuẫn với tính cách của hắn.
- Khi Dương Huyền Cảm rời khỏi Lê Dương đã từng hỏi thủ hạ, làm thế nào mới có thể bảo vệ Lê Dương không mất?
- Có người nói, tập hợp binh ở trong thành Lê Dương, phong tỏa bốn cửa, kiên trì cố thủ không ra.
- Có người lại nói, nếu là quan quân tấn công vội vàng, vậy thì phóng hỏa đốt kho lương, ép quan quân rút lui.
- Còn có người nói, đại quân triều đình còn ở xa Liêu Đông. Dù Đại soái của chúng ta đánh Đông Đô và Tây Đô, nhân mã triều đình nói không chừng còn không kịp chạy về. Lê Dương thực sự không có nguy hiểm gì.
Nguyên Vụ Bản suy nghĩ một hồi nói:
- Xem xét thời thế, tùy cơ mà ứng biến, địch yếu thì ta tấn công, giết địch ở ngoài kho Lê Dương, không để chiến hỏa lan tràn vào kho lương thực. Địch mạnh thì cố thủ thành trì, kiên trì không ra, chờ viện binh tới trong ngoài ứng hợp, tiêu diệt địch.
Ngưu Tiến Đạt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền