ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 205. - Ngươi Nhất Định Phải Chết? .

Chương 205: - Ngươi Nhất Định Phải Chết? .

Chu Nhất Thạch im lặng, cứ như vậy ngồi dưới đất không nói một lời, ánh mắt trống rỗng. Lưu Hắc Thát đi tới đưa bình rượu lâu năm Lâm Giang mua từ quán rượu Thuận Hạ cho y. Chu Nhất Thạch theo bản năng nhận lấy sau đó ngước cổ ực mạnh mấy ngụm. Rượu lâu năm Lâm Giang không quá cay thậm chí còn có chút ngọt, nhưng Chu Nhất Thạch uống vào miệng cũng chỉ có hương vị cay đắng.

- Rượu uống hết nhớ đừng làm mất bầu rượu.

Lưu Hắc Thát vỗ vỗ bả vai Chu Nhất Thạch chân thành nói:

- Rượu thì cho nhưng không cho bình rượu.

Chu Nhất Thạch ngẩn ra, lập tức cười khổ vài tiếng.

Hiện giờ y không có tâm tình nói giỡn, hơn nữa cũng không cảm thấy lời nói đùa này của Lưu Hắc Thát buồn cười, nhưng y vẫn biết ơn liếc nhìn Lưu Hắc Thát một cái, nhận thấy bộ mặt hung ác của đại hán này thật ra thoạt nhìn cũng không đáng sợ giống như bề ngoài. Lưu Hắc Thát cười cười không nói gì nữa, đứng dậy hướng về phía xa đi tới, vừa đi vừa hỏi Tôn thị thê tử của Chu Nhất Thạch:

- Ngươi có thể cưỡi ngựa hay không?

Tôn thị lau nước mắt, ngẩng đầu khó hiểu liếc nhìn Lưu Hắc Thát một cái.

Lưu Hắc Thát giải thích:

- Nha dịch phủ Giang Đô đến nhà Chu gia các ngươi bắt người, phát hiện các ngươi đã chạy thoát nhất định sẽ ra thành đuổi theo, xe ngựa dễ làm cho người ta chú ý vả lại tốc độ chậm, cho nên chúng ta phải đổi sang cưỡi ngựa, hơn nữa còn không thể đi đường lớn. Nếu ngươi không thể cưỡi ngựa vậy thì rất phiền phức.

- Ta có thể!

Tôn thị lau nước mắt cắn răng nói:

- Cho dù là ngươi cột ta vào trên lưng ngựa, ta cũng nhất định có thể.

Nàng nhìn Chu Nhất Thạch một cái sau đó kiên định nói:

- Những gì thuộc về chúng ta sớm muộn gì cũng phải đoạt lại, cho nên hiện tại nhất định phải còn sống. Bất kể như thế nào, cũng phải sống!

Lưu Hắc Thát tán thưởng nhìn Tôn thị một cái nói:

- Ngươi nghĩ thoáng hơn so với hắn.

Tôn thị lắc đầu nói:

- Bởi vì chàng còn sống, cho nên ta phải còn sống, nếu chàng xảy ra chuyện gì thì ta còn sống có ý nghĩa gì? Nghĩ thoáng là vì muốn cùng nhau với chàng.

Lưu Hắc Thát ngẩn ra, kính nể hẳn lên.

Y gật gật đầu với Tôn thị, từ trong bao lấy ra lương khô đưa cho nàng nói:

- Đi khuyên hắn một chút đi, dù gì cũng phải ăn một ít, chúng ta chạy đi còn không biết tiếp theo sẽ dừng lại ở địa phương nào. Trong bụng không có thứ gì sẽ không chịu được xóc nảy.

Tôn thị cầm lấy lương khô nói cảm ơn, từ từ đi về phía Chu Nhất Thạch.

Lưu Hắc Thát đi đến bên cạnh Diệp Hoài Tụ, nhìn thoáng qua Chu Nhất Thạch thở dài:

- Lần này vận khí của chúng ta không tệ, không nghĩ tới đúng lúc gặp phải huynh đệ bọn họ xảy ra vấn đề. Tuy nhiên, vận khí của hắn không tốt lắm. Gia nghiệp to lớn như vậy cứ như vậy mà không còn, không chừng trong lòng còn có ý định muốn chết cho rồi.

Diệp Hoài Tụ lắc đầu:

- Thật ra vận khí của hắn cũng tốt lắm.

- Vì sao nói như vậy?

Lưu Hắc Thát hỏi.

Diệp Hoài Tụ không trả lời mà xoay người đem những đóa tường vi vừa hái xuống đặt ở dưới mũi ngửi ngửi. Nhìn thấy nét mặt của nàng thật sự nghiêm túc, Lưu Hắc Thát nhịn không được nói:

- Hoa hái xuống không được bao lâu rồi cũng sẽ khô héo. Chi bằng cứ để cho nó ở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip