Chương 207: - Không Thể Xem Thường Ta.
Từ người mù thấy đối phương thu đao thừa cơ lui về phía sau, giơ tay sờ vai một cái thấy tay có cảm giác dính dính, y biết mình bị thương không nhẹ, vốn dĩ định đánh liều hô một câu, không ngờ đối phương thật sự ngừng lại, quả nhiên cũng là có nghe nói qua danh hiệu của Ngõa Cương trại.
- Trước tiên hãy dừng tay!
Từ người mù hô một câu, ngay sau đó lầm bầm lầu bầu:
- Mẹ nó thật là đau.
Bọn hãn phỉ thủ hạ của y đều dừng tay đứng tụ lại ở phía sau y. Người đàn ông chủ nhà nơm nớp lo sợ giơ ngọn đèn đi ra ngoài xem xét. Lưu Hắc Thát quay đầu lại nhìn ông ta nói:
- Ông hãy trở về đi, không quan hệ với ông, sẽ không ai đả thương người vô tội.
Người đàn ông kia run rẩy lên tiếng trả lời, đi được vài bước lo lắng quay đầu lại nói:
- Chúng tôi là người đàng hoàng, cũng không có tiền ...
Từ người mù cả giận nói:
- Ai mà thèm để ý cái nhà mục nát này của ngươi! Cút về ở yên trong đó!
Người nông dân kia sợ tới mức run lẩy bẩy vội vàng chui vào trong phòng. Từ người mù đau đến cắn chặt răng nói:
- Trước tiên đốt đuốc lên xem xét vết thương của lão tử ta. Hảo hán trước mắt này, ngươi là người của sơn trại nào? Nếu tình cờ gặp gỡ cũng là duyên phận, có lẽ cũng đã từng nghe qua danh hiệu của Địch Đại đương gia chúng tôi!
Lưu Hắc Thát cầm đao đứng đó. Hai người Diệp Phiên Vân và Diệp Phúc Vũ trở lại đứng phía sau y, ba người đứng ở góc đề phòng. Nghe người phía đối diện hỏi, Lưu Hắc Thát cũng không nói thẳng ra mà là nói một cách mơ hồ:
- Chúng ta từ quận Đông Bình đến Giang Đô buôn bán, đã từng nghe nói Địch Đại đương gia của Ngõa Cương trại là một hảo hán coi trọng nghĩa khí. Trước đó không phải ngươi nói các ngươi là quan sai của quận Giang Đô đấy ư, ta làm sao tin được ngươi?
Lúc này thủ hạ của Từ người mù đã đốt đuốc lên, trong sân không mấy lớn lập tức sáng hẳn lên. Một tên thủ hạ kéo áo của Từ người mù xuống băng bó. Từ người mù cắn răng cười cười nói:
- Vừa rồi có nhiều đắc tội, chúng tôi đang đuổi bắt một phản đồ của sơn trại, lấy danh nghĩa quan sai cũng thuận tiện làm việc, không nghĩ tới hoá ra cũng là huynh đệ lục lâm với nhau.
Y lặng lẽ ra hiệu ở sau lưng, bọn hãn phỉ ở phía sau lập tức hiểu được, không một tiếng động tản ra bốn phía, hầu như đều chặn hết tất cả đường lui của ba người Lưu Hắc Thát rồi.
- Ngõa Cương trại ở tận quận Đông... Phản đồ kia chạy cũng thật xa nha!
Lưu Hắc Thát cười lạnh nói.
Từ người mù sau khi được tên thủ hạ băng bó xong vết thương trên vai, cố sức nâng cánh tay ôm quyền nói:
- Vị hảo hán này, ngươi từ quận Đông Bình đến đây là để mua bán cái gì? Từ quận Đông Bình đến Giang Đô dường như cũng không gần hơn bao nhiêu so với chúng ta đi, ha hả.
Hai người thăm dò lẫn nhau, thật ra địch ý giữa họ cũng không hề giảm chút nào.
Lưu Hắc Thát trước đó dừng tay hoàn toàn là phản ứng theo bản năng, y cũng đã từng nghe nói đến danh hiệu Đại đương gia Địch Nhượng của Ngõa Cương trại, biết đó cũng là một hảo hán đầu đội trời chân đạp đất, tên Ngõa Cương trại trong lục lâm đạo tuy rằng không vang dội bằng các sơn trại như hồ Cao Kê, Đậu Tử Hàng, Trường Bạch
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền