ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 209. - Xuống Giang Nam

Chương 209: - Xuống Giang Nam

Trong lòng của Từ người mù hiểu rất rõ, biết là thương thế ở trên vai đã khiến cho gã Giáo Úy kia hoài nghi. Nếu như tra xét tiếp tục, trong bao của mỗi người đều có binh khí, nhất là hoành đao được chế tạo theo kiểu quân đội của Đại Tùy chính là điều cấm kị trong dân chúng. Hơn nữa Giáo Úy kia đã nghi ngờ, nếu có giải thích chỉ e cũng giải thích không rõ.

Từ người mù cắn răng một cái, rút hoành đao từ trong bao treo một bên yên ngựa ra, thuận thế bổ một đao khiến cho một tên quan sai ngã nhào, những người khác thấy y động thủ cũng lập tức rút binh khí ra tay với những tên quân binh canh gác cầu. Bọn họ ra tay quá đột ngột không kịp trở tay, mười mấy gã quân binh canh giữ ở trên cầu không kịp trả đòn đã bị chém ngã nhào trên mặt đất. Từ người mù một đao chém liên tiếp ba tên quan sai, huơ tay hô lớn:

- Xông về phía trước, qua cầu!

Những người kia hô lên một tiếng, ào ào xông về phía trước. Canh giữ ở một bên cầu có chừng bốn đến năm mươi gã nha dịch và quan binh, chỉ có điều đột nhiên bị đánh bất ngờ nên không kịp phản ứng. Đám người Từ người mù chiếm được đường đi liền lên ngựa xông về phía trước, gã Giáo Úy kia vừa hô to vừa đuổi theo phía sau.

- Cung tiễn thủ! Bắn chết bọn chúng!

Mấy chục tên quan binh đang nghỉ ngơi bên bờ sông lập tức vọt tới bên cầu giương cung bắn tên. Sau hai đợt mưa tên liên tiếp, sáu bảy thủ hạ của Từ người mù đã trúng tên, những người còn lại giục ngựa chạy ra khỏi tầm bắn của mưa tên. Bọn người của Ngõa Cương trại bị ngã ngựa chưa chết thấy Từ người mù ghìm chặt chiến mã định quay lại kéo bọn họ, một người trong số đó hô lớn:

- Từ đại ca đi mau! Đừng quay lại!

Nói xong, gã nhặt hoành đao trên mặt đất lên cắt cổ của mình. Những người còn lại thoáng nhìn nhau, một người trong đó cười to vài tiếng nói:

- Kiếp này chúng ta tình như thủ túc, kiếp sau chỉ mong còn có thể gặp nhau lại làm huynh đệ!

Nói xong, gã rút ra dao găm từ bên hông đâm vào ngực của mình.

- Kiếp sau lại làm huynh đệ!

Ba người còn lại cùng kêu lên.

Một trong số đó là một thiếu niên chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi không kìm nổi khóc lên, nhìn những người đã chết lẩm bẩm nói:

- Lưu đại ca, Sở đại ca, Tôn đại ca, sao các đại ca lại không chờ đệ ... giúp đệ chứ? Đệ...sợ!

Bên cạnh gã là một người đàn ông cường tráng thoạt nhìn có hơn bốn mươi tuổi, sau lưng và trên đùi y đều trúng tên, máu chảy ra không ít nhuộm đỏ cả quần áo. Y đưa tay vỗ vỗ bả vai của thiếu niên kia cười nói:

- Tiểu Hổ Tử, đừng sợ, còn có Triệu đại ca của ngươi ở đây!

Y rút dao găm từ bên hông ra, huơ huơ trước ngực của thiếu niên kia một chút nói:

- Yên tâm, dao nhỏ đâm vào nơi này, không lâu sau sẽ chết, không đau!

- Vâng! Không đau!

Tiểu Hổ Tử chảy nước mắt nói:

- Đệ biết Triệu đại ca lo lắng cho đệ nhất!

Đôi mắt của người đàn ông họ Triệu đỏ lên, lau nước mắt nói:

- Tiểu Hổ Tử, kiếp sau nhớ đầu thai vào một nhà tử tế, tốt nhất nên đầu thai vào một nhà giàu có, vừa ra đời đã có tương lai tốt đẹp, không lo no đói không lo không cưới được một cô vợ xinh đẹp, chỉ cần nhớ kỹ, đừng lại... tiếp tục làm tặc.

Phập!

Dao găm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip