ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 216. - Đáng Tiếc Không Mang Theo Đao (1).

Chương 216: - Đáng Tiếc Không Mang Theo Đao (1).

Thời điểm một người sắp chạm đến cái chết, như vậy người này có lẽ sẽ có thể nhận ra nhiều điều mà rất nhiều người bình thường đều không nhận ra. Con người trước khi chết sẽ có đủ loại cảm thán, mà nếu tốc độ tử vong quá nhanh đến cảm thán cũng không kịp thì cái đó không thể nghi ngờ chính là bi ai. Cái chết rất đáng sợ, được sống thật tốt. Đó không phải là một câu vô nghĩa không có chút ý nghĩa nào, bởi vì loại cảm giác đau buồn khổ sở này chỉ có những người đã từng cận lề cái chết may mắn được sống sót mới có thể thật sự hiểu được.

Thời điểm Văn Ngoạt rút chuôi đao hẹp dài sắc bén từ trong cán thương ra đánh bay mũi tên của nàng, lần đầu tiên Diệp Hoài Tụ ngử được mùi vị của tử vong. Thời điểm nàng đối mặt với cái chết trong lòng không có sợ hãi, mà không khỏi nghĩ đến bộ dạng của mình khi bị một đao chém chết liệu có phải là rất xấu hay không?

Nàng là một nữ nhân thích chưng diện đến cực hạn, cũng là một nữ nhân cố chấp. Mười mấy năm trước có người nói với nàng, muội mặc quần áo màu tím rất đẹp, vì thế mười mấy năm qua nàng vẫn mặc một thân áo tím chưa từng thay đổi, cũng không biết là bởi vì người nam nhân kia, hay là bởi vì một câu kia rất đẹp. Mà trước đó không lâu một người đàn ông khác tự chủ trương hơi ngây thơ sau khi đưa cho nàng một bộ váy vàng nhạt, còn không sợ làm phiền người khác giảng giải cho nàng nghe một đạo lý rất nhàm chán.

Nữ nhân không thể quá đơn điệu, nhất là mặc quần áo, hẳn là phải giống như cuộc sống, nhiều màu sắc một chút mới tốt.

Vì thế nàng bị câu nói ngây thơ này đả động, tuy rằng ngẫu nhiên vẫn còn mặc váy tím, chỉ có điều cái ý nghĩ cố chấp trong lòng kia cũng đã lặng lẽ thay đổi. Y phục của nàng bắt đầu trở nên nhiều màu, mà cuộc sống của nàng giống như cũng theo đó thay đổi. Cho tới bây giờ không trung u ám không có một chút màu sắc chợt trở nên xanh thẳm, mà dưới nền trời xanh ấy trên cỏ xanh nở nhiều loài hoa đủ màu sắc, mỗi một đóa hoa đều xinh đẹp mê người như vậy.

Diệp Hoài Tụ vừa mới cảm giác được vẻ đẹp thay đổi của cuộc sống, có lẽ ở trong lòng nghĩ đến bộ dạng lúc chết của mình nhất định sẽ rất xấu đồng thời cũng sẽ tiếc hận, vì sao chính mình lại chết sớm và dễ dàng như vậy?

Chỉ có điều chính nàng cũng không có thời gian để tiếc hận, mà sau này có thời gian rồi lại quên không còn một mảnh.

Không ai nguyện ý nhớ kỹ cảm giác tử vong, nhất là một nữ tử xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành.

Thời điểm nàng cận kề cái chết, một thanh phá giáp chùy không biết từ chỗ nào bay tới. Nàng chưa kịp nhắm mắt cho nên thấy được khoảng cách của thanh chùy kia, trong thoáng chốc đã đến phía trước cổ họng Văn Ngoạt. Giờ khắc này, rốt cục nàng cũng hiểu được hóa ra trước khi chết có thể ngộ ra rất nhiều chuyện.

Tất cả cố chấp, đều có thể buông xuống khi đối mặt với cái chết.

Nàng theo bản năng nhìn về một phía, vì thế nhìn thấy một nam tử tuấn tú mặc áo choàng cưỡi Đại hắc mã tiến đến dưới ánh sáng mặt trời. Không biết vì sao, thậm chí nàng cảm giác mình thấy được sự lo lắng trên khuôn mặt người cưỡi ngựa ô, thấy hai hàng lông mày nhíu chặt và khóe miệng hơi mím của hắn, thấy được trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip