ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 63. - Người Của Đại Tùy.

Chương 63: - Người Của Đại Tùy.

- Đi về phía rừng cây!

Lý Nhàn lớn tiếng hô, vừa quay người bắn ngược mũi tên vào một tên Lang kỵ binh truy đuổi gần nhất. Cách nhau trong tầm bắn của mũi tên lông vũ, người của hai bên đều có ý đồ dùng cung tiễn làm tổn thương kẻ địch. Mà Huyết kỵ binh quay lưng ra với người Đột Quyết đã chịu thiệt ở điểm này, nhưng họ dựa vào thân thủ dũng mãnh lại không hề tỏ ra yếu hơn.

Chỉ có điều cho dù như thế, trong lúc rút khỏi vẫn có mấy Huyết kỵ binh trúng tên ngã xuống đất. Lý Nhàn xông về khiêng một Huyết kỵ binh trúng tên ở đùi lên, vất vả chạy lên phía trước. Mũi tên của Lang kỵ bay qua sát hai người, ba bốn Huyết kỵ binh thấy Lý Nhàn rớt lại phía sau bèn quay lại tiếp ứng cho hắn.

- Thiếu tướng quân, ngài mau đi đi.

Huyết kỵ binh bị thương nói lớn tiếng trên vai Lý Nhàn. Lý Nhàn vừa chạy vừa mắng:

- Câm miệng!

Huyết kỵ binh kia ngẩn ra, bỗng mỉm cười kỳ quái. Gã từ từ rút đoản đao từ bên thắt lưng ra, ngẩng đầu nhìn về phía nam. Trong ánh mắt đều là nỗi nhớ nhung quê nhà và sự lưu luyến với nhau, gã gượng cười gần như khẩn cầu:

- Thiếu tướng quân, buông tại hạ xuống, người mau đi đi, như thế này cả hai đều không thoát được!

Gã liếc nhìn Huyết kỵ binh ở bên cạnh yểm hộ Lý Nhàn, cắn môi nói:

- Nếu vì cứu ta mà để các huynh đệ mất mạng, ta có sống cũng khó có thể bình an.

Lý Nhàn cả giận đáp:

- Con mẹ nó, cách nhà còn có một bước chân mà huynh còn muốn từ bỏ?

Huyết kỵ binh đó chậm rãi ngắm thẳng đoản đao vào tim mình, giọng nói rất khẽ:

- Quê tại hạ ở quận Thượng Cốc, nơi đó cũng có núi, lúc còn nhỏ thường cùng cha vào núi săn thú, rất giống nơi này.

- Thiếu tướng quân, thay tại hạ trở về thắp nén hương cho cha tại hạ, đốt một ít tiền giấy.

Gã mỉm cười, từ từ đâm đoản đao vào ngực mình:

- Thiếu tướng quân, sống tốt nhé…

Lý Nhàn đột ngột dừng bước chân, bởi vì hắn cảm nhận được có một dòng chảy nóng bỏng chảy theo cổ áo vào trong cổ. Cơ thể hắn trở nên cứng ngắc khó đi, Huyết kỵ binh trên vai dường như bất ngờ trở nên nặng gấp mấy lần. Keng một tiếng, đoản đao trong tay Huyết kỵ binh rơi xuống đất phát ra tiếng kêu giòn vang. Đôi mắt Lý Nhàn ngày càng đỏ, nước mắt theo khó mắt chậm rãi chảy xuống.

- Ngu ngốc!

Hắn đặt gã Huyết kỵ binh đã chết xuống đất, khẽ khóc mắng:

- Con mẹ nhà ngươi chứ, không thể tự mình trở về hóa vàng mã được sao?

Gã Huyết kỵ binh đó nhếch miệng cười, dường như là đang cười nhạo Lý Nhàn lớn thế vẫn còn khóc nhè. Trông gã rất giống như đang ngủ, khóe miệng nhếch lên như đang nói cho Lý Nhàn biết, gã đang mơ một giấc mơ cực kỳ đẹp. Có lẽ trong giấc mộng, cha gã cõng gã đang đi trên con đường nhỏ giữa núi, trong tay còn xách một con thỏ hoang béo tốt. Tiếng trách cứ của cha rất nghiêm khắc, nhưng cậu bé trật chân lại mỉm cười hạnh phúc và thỏa mãn.

Lý Nhàn buông thi thể xuống, nhặt đoản đao đó lên kẹp ở thắt lưng mình.

- Thiếu tướng quân! Đi mau!

Ba bốn Huyết kỵ binh giương cung bắn gục mấy tên Lang kỵ đang áp sát, sau đó lo lắng gào lên với Lý Nhàn. Lý Nhàn lau giọt nước mắt cuối cùng bên khóe mắt, sau đó nhanh chóng rút về phía rừng cây.

Hơn hai trăm Lang kỵ binh đuổi theo, Triều Cầu Ca,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip