ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 65. - Săn.

Chương 65: - Săn.

- Đã lâu không gặp.

Người đàn ông áo gấm yêu mị chậm rãi đi đến trước Trương Trọng Kiên, dừng bước khẽ nói bốn chữ. Ông ta đi tới, áo gấm phất phơ, dáng đi thong dong, trên khuôn mặt tuấn mỹ không gợn sóng sợ hãi, thần thái thản nhiên.

Trương Trọng Kiên chậm rãi rút mũi tên lông vũ trên vai ra, máu lập tức phụt ra. Lý Nhàn xé một mảnh vải ở áo, lại lấy kim sang dược trong túi da hươu ra, bôi vào vết thương, sau đó băng bó lại. Trương Trọng Kiên không cự tuyệt, chỉ cười cười nói:

- Thật ra không cần phải băng đâu.

Lý Nhàn bĩu môi nói:

- Giờ không chết, nên băng lại. Lát chết, là chuyện lúc ấy.

Trương Trọng Kiên bật cười ha hả, lúc này mới quay đầu nhìn về phía nam tử yêu mị kia, nói:

- Văn lão yêu, đã nhiều năm như vậy, con mẹ nhà ngươi vẫn còn yêu như thế cơ à?

Văn Ngoạt cũng không tức giận, cười thản nhiên, chỉ vào mặt đầy râu quai nón của Trương Trọng Kiên, nói:

- Nhiều năm như vậy, ngươi cũng không vẫn không chút đức hạnh gì?

Trương Trọng Kiên sờ sờ mặt tự hào:

- Có bản lĩnh ngươi để dài cho ta xem nào?

Lời nói chanh chua, nhưng Văn Ngoạt lại không tức giận, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, giống như Trương Trọng Kiên đang châm chọc người khác mà không có chút liên quan nào đến ông ta. Ông ta chỉ như cười như không nhìn Trương Trọng Kiên, tựa như cười nhạo. Một lát sau, ông ta chợt mở miệng nói:

- Có bản lĩnh, ngươi không để râu thử xem?

Trương Trọng Kiên ngẩn ra, lập tức mắng một câu:

- Hoạn quan .

Văn Ngoạt chậm rãi lắc đầu nói:

- Từ quá nghèo?

Trương Trọng Kiên tìm khối đá lớn ngồi xuống, đặt hoành đao đã chém mẻ một chỗ sang một bên, nói:

- Đừng đùa nữa, Văn lão yêu, cũng không thể thương lượng được chuyện này hay sao?

Văn Ngoạt mỉm cười nói:

- Khiến cho ngươi mở miệng cầu người ta hẳn là rất khó đấy, nhưng ta rất thích. Nói đi, ta nghe.

Trương Trọng Kiên chỉ chỉ mũi của mình nói:

- Ta và ngươi quang minh chính đại nghiêm chỉnh đánh một trận, coi như là bổ sung trận đánh chưa xong của hai ta mười mấy năm trước ở thành Đại Hưng. Bất kể thắng thua, ta ở lại, để các huynh đệ của ta đi.

Văn Ngoạt lắc đầu nói:

- Trước kia ngươi không ngu ngốc như vậy.

Trương Trọng Kiên thở dài:

- Văn lão yêu, ngươi không thể hào hiệp chút hay sao?

Văn Ngoạt nói:

- Ta từ Đông đô ngàn dặm xa xôi tới, dẫn theo một ngàn hai trăm Long Đình Vệ thật vất vả ngăn các ngươi, ngươi cảm thấy ta sẽ dễ dàng tha các ngươi rời khỏi như vậy hay sao? Trương Trọng Kiên, ngươi không phải kẻ ngu, sao lại nói những lời ngu ngốc như thế? Tuy nhiên...

Văn Ngoạt hơi hơi nheo mắt lại nói:

- Ta có thể thả một mình ngươi đi, thậm chí thả nhiều người. Ngươi cũng biết, ngươi chết hay không chết, ngươi trốn hay không trốn, thật ra ta cũng không để ý, bởi vì, Bệ hạ không thèm để ý. Ta chỉ để ý đến để ý của bệ hạ thôi. Đạo lý kia, thật sự quá đơn giản, nhưng sao ngươi vẫn không nghĩ ra...mà vẫn ôm lòng may mắn hả?

Tầm mắt ông ta chậm rãi chuyển sang Lý Nhàn, như không tự chủ tán thưởng:

- Hay cho một thiếu niên lang thanh tú.

Trương Trọng Kiên cau mày nói:

- Văn lão yêu, ngươi đã nắm chắc thắng lợi trong tay, cần gì phải phí công đùa giỡn làm gì? Ngươi cảm thấy, ngươi nói có thể để cho chạy ta, thả một số người, chúng ta sẽ nội đấu ư?

Văn Ngoạt cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip