Chương 70: - Mười Tám Người.
- Trương Kim Xưng ở đầm Cự Lộc, chúng ta ở hồ Cao Kê, vốn là nước giếng không phạm nước sông, hơn nữa Trương Kim Xưng còn bái Tôn Đại đương gia chúng ta làm huynh trưởng kết nghĩa, ai ngờ tâm địa y lại đen tối như vậy!
Hạ Nhược Trọng Sơn nghiến răng nghiến lợi nói:
- Các huynh đệ của ta mang theo ngựa trở về, mới đi được nửa đường liền gặp được người trong Trại tử trốn tới, vừa hỏi mới biết được Tôn Đại đương gia đã bị giết, Trương Kim Xưng tuyên bố tiếp quản trại của Đại Đương gia, có huynh đệ không phục bị y giết không ít, cũng có không ít người chạy đi muốn đến Tắc Bắc tị nạn. Các huynh đệ thủ hạ của ta không dám trở về, đành phải quay về tìm ta.
- Nhưng thật ra lại vừa vặn có thêm nhân sự.
Hà Nhược Trọng Sơn cười cười, day day đôi mắt đã đỏ lên.
Tôn An Tổ có ân cứu mạng đối với y, cái chết của Đại Đương gia đối với y mà nói là một đả kích không nhỏ. Lý Nhàn nhìn ra được, Hạ Nhược Trọng Sơn là một người có nghĩa khí trọng tình cảm. Mà hoàn toàn giống nhau chính là, Lý Nhàn vừa vặn cũng là một người thoạt nhìn biểu hiện bề ngoài giống như cái gì cũng đều không sao cả như vậy. Cho nên, thời điểm hắn nhìn thấy ánh mắt bi thương và tức giận của Hạ Nhược Trọng Sơn, Lý Nhàn tự nói với chính mình, mối thù của Hạ Nhược Trọng Sơn này sớm muộn gì mình cũng tính một thể.
Cái cảm giác nợ ân tình người khác này thật khó chịu, càng nhiều càng khó chịu.
Có lẽ có người có thể yên tâm thoải mái nhận không đến vài ngày sẽ phai nhạt, nhưng lại có người nhất định ghi tạc những gì người khác giúp đỡ mình vào lòng rồi tìm cơ hội trả lại. Cũng không cầu người khác cảm kích mình, đương nhiên càng không phải thủ đoạn lôi kéo người khác, cần chính là bốn chữ, thanh thản thoải mái.
Lý Nhàn không cho rằng mình là người tốt, ở một vài thởi điểm thậm chí còn rất nhỏ nhen, nhưng trong lòng của hắn cũng rất sạch sẽ, sạch sẽ giống như bầu trời quang đãng trong xanh đến một đám mây cũng không có.
Đương nhiên, bầu trời quang đãng trong xanh này chỉ chiếm cứ một nửa trong lòng hắn, một nửa khác còn lại là lo lắng đen xì như mực, mây đen bao phủ tại nửa bầu trời đó, trong mây đen không có gió tuyết mưa bão mà chỉ có thanh trực đao sắc bén. Hắn là một thiếu niên trưởng thành trong sự biết ơn và cừu hận, cho nên hắn là một người phân biệt rất rõ ràng lòng biết ơn và thù hận. Có người giúp đỡ hắn, cũng có người thương tổn hắn.
Kẻ giúp người, người tất giúp lại.
Kẻ hại người, người tất hại lại.
- Hiện tại phải nghĩ cách nhập quan trước, con đường trước kia thường xuyên đi chỉ sợ không dễ đi rồi. Người của Văn Ngoạt không đuổi theo chúng ta, chuyện thứ nhất y sẽ phái người trở về, sai người tăng cường canh giữ ở các quan khẩu. Chỉ sợ chúng ta còn chưa trở về, bức họa truy nã tội phạm bỏ trốn cũng đã dán trên cổng thành rồi.
Hạ Nhược Trọng Sơn nói tránh đi.
Y cũng không muốn nói thêm gì về chuyện của Tôn An Tổ, bởi vì trong lòng y sớm đã có tính toán.
Màn đêm buông xuống, đội ngũ một khắc cũng chưa ngừng chạy đi, sau khi mặt trời ló ra mới tìm được một nơi khá bí mật để nghỉ ngơi. Sau khi phân công người cảnh giới ổn thỏa, mọi người đã mệt mỏi không chịu nổi rốt cục mới có thể ngủ một chốc ngắn ngủi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền