ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 75. - Cần Gì Mượn Đao?.

Chương 75: - Cần Gì Mượn Đao?.

- Chàng trai, ngồi đi.

La Nghệ giơ tay lên ra hiệu cho Lý Nhàn ngồi xuống, chính y thì tùy ý đi đến ghế chủ vị ngồi xuống, ánh mắt liếc nhìn tư thể đứng của Lý Nhàn, lập tức cười khẽ nói: - Xem ra chân ngươi cũng không có bị thương, ngược lại tiết kiệm một món tiền thuốc của ta.

Trong giọng điệu của y mang theo chút khinh thường nói: - Không biết người Bác Lăng Thôi Gia ngươi có phải đều đối với ta có địch ý như vậy hay không, chỉ là, nếu đã đến đây rồi, hà tất lòng phòng bị mạnh như vậy?

Lý Nhàn hít vào một hơi sau đó chậm rãi thở ra, lại vẫn đứng ở nơi đó, hắn nhìn thoáng qua cái ghế kia, phát hiện ngồi xuống tuyệt đối không có cảm giác an toàn so với đứng. Mấy năm này trải qua nhiều sinh tử bị thương như vậy, bao nhiêu lần tìm được đường sống trong cái chết, bao nhiêu lần quanh quẩn một chỗ giữa giết người và bị giết, hắn vốn cho rằng thần kinh của mình đã sớm bị chém giết lẫn nhau mài giũa trở lên thành thục, vốn cho rằng bản thân mình đối diện với bất cứ chuyện gì trong lòng đều sẽ không có gợn sóng gì. Nhưng vào một khắc này, khoảnh khắc nhìn thấy La Nghệ này, hắn phát hiện bản thân mình sai rồi, ở trước mặt loại nhân vật tuyệt thế này, căng thẳng là không thể tránh được.

La Nghệ đã thành danh nhiều năm, dựa vào một cây mạch đao trấn thủ biên tái khiến cho Man tộc thảo nguyên không dám dễ dàng nam hạ, Trường Thành có chỗ sơ hở, uy danh hiển hách của Hổ Bí vô song tuyệt đối không phải là thổi phồng ra. Năm đó y có thể đâm một đao vào mông của Đột Quyết Khả Hãn, giá phải trả là trên người bị bắn hơn mười mũi tên. La Nghệ lúc đó chính là giống như một thanh hoành đao lạnh lẽo sắc bén rút ra khỏi vỏ, bất kể chặn trước mặt y là bao nhiêu địch nhân cường đại y cũng không sợ hãi, có bao nhiêu truyền thuyết về y lưu truyền ở trên thảo nguyên, chính là có bấy nhiêu địch nhân chết dưới đao của y.

Mà sau khi bước vào trung niên, cạnh sắc đã thương người kia trên người La Nghệ đã dần dần ẩn đi.

Nhưng này cũng không đại biểu cho việc y đã già rồi, mãnh hổ hiểu được đem răng nanh và móng vuốt sắc bén thu lại, mới thật sự đáng sợ. Khí chất của y đã bị năm tháng thời gian biến đổi, càng thêm chín chắn điềm tĩnh, thu mình lại mà không mất khí phách.

Mà Lý Nhàn trải qua quá nhiều nguy hiểm, thời gian đầu tiên liền xác định người nam nhân trung niên hơi có chút phát tướng ở trước mắt thoạt nhìn hơi ôn hòa bình thường, kì thật trên người ẩn chứa nguy hiểm vượt xa tất cả những việc trải qua trước đây. Tuy rằng La Nghệ chỉ ngồi ở đó mỉm cười thản nhiên, nhưng Lý Nhàn cảm thấy nguy hiểm lại còn lớn hơn so với thời điểm đối mặt với Văn Ngoạt.

Là khí thế sao?

Lý Nhàn ở trong lòng cười khổ, trong lòng tự nhủ quả nhiên vẫn là trình độ điêu luyện kém quá nhiều nha, ở trước mặt loại nhân vật trí dũng kiệt xuất như La Nghệ này, bản thân mình vẫn là quá non nớt. La Nghệ sớm đã không thuộc về cái loại người dựa vào rút đao để làm kinh sợ người khác, mà khí thế của y, trong lúc vô tình đã xâm nhập vào nội tâm của người.

Lý Nhàn kìm ném kích động muốn rút chủy thủ ra, chỉ là đứng ở nơi đó không có bất cứ một động tác nào. Áp lực mà hắn chịu đựng người khác không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip