Chương 80: - Ngươi Là Thằng Nào?.
Hắc Đao quá sắc bén, sắc bén đến nỗi rạch xong da thịt của kẻ địch lại đến cắt ngang cổ họng và xương cổ của kẻ địch, mà tay của Lý Nhàn không cảm thấy sức cản là mấy. Sau khi lưỡi đao chém vào cổ của một tên loạn phỉ, giây tiếp theo đã bay vào đầu của một loạn phỉ khác. Bên cạnh Lý Nhàn, bốn năm cán trường sóc trên dưới múa mây, đâm chết từng tên loạn phỉ đứng ngăn ở phía trước.
Đám loạn phỉ bị đả kích đột ngột này làm cho ngẩn người, căn bản là không kịp có lòng phản kháng, phần lớn đều vừa la hét hãi hùng vừa chạy như điên về phía sau.
Chỉ có người ngu nhất, mới đưa lưng mình cho kẻ địch trên chiến trường.
Rất hiển nhiên, đám loạn phỉ đó không có giác ngộ xem mình là một chiến sĩ. Khi mười tám người trong bọn Lý Nhàn thúc ngực tiến thẳng vào trong doanh trại của chúng, thủ đoạn hung tàn mà bọn chúng dùng để đối phó với lão bá tánh vừa này đều đã quên sạch, ngoại trừ vài tên cực kỳ hung hăng dám vung cây đao thô sơ trên tay tiến lên ngăn cản, hầu như chín phần mười trong đám loạn phỉ đã bắt đầu chạy thoát thân. Chúng không có dũng khí chống cự, tuy chúng vừa giết người, nhưng không ai quen với sự lạnh lùng khi giết người của
"Thập bát kỵ"
.
Bọn chúng có thể cảm thấy khoái cảm từ việc giết người, nhưng lại không có đủ kĩ thuật khéo léo để giết người. Bọng chúng giết người chỉ vì phát tiết, để thể hiện bản thân không sợ gì hết. Thật ra, bọn chúng thậm chí còn nhát gan hơn những lão bá tánh thông thường, và chỉ khi giết người, chúng mới có thể đè nén sự tự ti và nỗi sợ hãi trong lòng xuống. Cho nên, chúng cố gắng làm cho sự chột dạ và áy náy khi trở thành cướp trở nên chai sạn trong quá trình giết người, rồi sau đó vứt bỏ.
Nhưng, chúng không thành công.
Chúng cũng từng là dân thường, thậm chí rất nhiều người còn là con nhà lành. Chúng vốn từng an an phận phận sống những ngày tháng thiếu thốn nhưng vui vẻ của lão bá tánh, cả nhà tuy kham khổ nhưng hòa thuận. Nhưng không biết từ lúc nào, bài ca "Đừng tới Liêu Đông lang thang chết" truyền vào trong tai họ, có người bắt đầu cảm thấy không cam tâm, nên chúng tụ tập lại trốn khỏi chế độ binh dịch của quan phủ. Nhưng, trốn tránh thì họ cũng phải ăn cơm, không có lương thực, chúng chỉ có thể đi cướp. Mà lão bá tánh đương nhiên sẽ không dâng tặng không cố tiền tài lương thực không nhiều mà họ phải gian khổ lắm mới dành dụm được. Vì thế, giết chóc bắt đầu, đây là một trận tàn sát giữa bá tánh và bá tánh. Và bây giờ, tai họa chỉ mới bắt đầu chớm lộ.
Đây là một trận tai họa khi bá tánh kháng cự vận mệnh, và người bị hại, lại chính là bản thân bá tánh.
Cũng không biết từ khi nào bắt đầu, khi đám loạn phỉ vung vũ khí trong tay, đồ sát những bá tánh không một tấc sắt trong tay, tay chúng không còn run rẩy. Cũng không biết từ khi nào, chúng đã quen với việc lấy giết người làm vui, lại đi tôn sùng tên đại phỉ dám ăn tim người Trương Kim Xưng một cách mù quáng.
Tư tưởng của chúng đã chuyển biến lúc nào không hay. Trong mắt chúng, ăn tim người rất đáng sợ, nhưng thế mới là anh hùng.
Nhưng không phải ai cũng dám bổ ngựa của ai đó ra, moi trái tim vẫn còn đang đập thình thịch ra ngấu nghiến từng miếng. Cho nên, chúng trở thành tùy tùng của kẻ dám làm dám ăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền