ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tuyệt Cảnh Hắc Dạ

Chương 100. Tiếp Ứng (2)

Chương 100: Tiếp Ứng (2)

"Là ta." Cát Thịnh Hào hai mắt phản xạ ánh trăng, tựa như hai ngôi sao lấp lánh.

Vận may của bọn họ chưa đủ tốt. Khi mọi chuyện tại đây hoàn toàn kết thúc, bọn họ mới chạy tới, căn bản không kịp nhìn thấy Vu Hoành cùng chim nhiều mắt chính diện chém giết.

Lúc này, hắn một cước chính đạp, đạp cho Vu Hoành phải lùi về sau liền ba bước.

Ngay sau đó, hắn lại vọt tới trước, chân phải uyển chuyển như rắn độc, từ mặt bên không ngừng quật vào người Vu Hoành.

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!

Chân hắn tốc độ cực nhanh, chỉ trong vài giây đã tung ra mười mấy cước, tất cả đều đá vào cánh tay trái đang đón đỡ của Vu Hoành.

Không chỉ vậy, hai người phía sau cũng áp sát theo, một người cầm côn, một người cầm búa, đánh cho Vu Hoành liên tục rung chuyển. Thân thể hắn đón đỡ không kịp, không ngừng bị đánh trúng.

Nhưng điều khiến ba người cảm thấy bất thường chính là, dù bọn họ công kích Vu Hoành thế nào, vẫn trước sau không thể đánh bại khiến hắn mất đi cân bằng.

Cứ việc liên tục đánh cho hắn lui về phía sau, nhưng một loại ám ảnh không tên đã bất tri bất giác dâng lên trong lòng ba người.

Bỗng một người không nhịn được, hai tay nắm côn, dùng hết toàn lực mạnh mẽ chớp lấy cơ hội, nện vào phía sau lưng bên trái của Vu Hoành.

Rắc một tiếng.

Cây côn gỗ to bằng cánh tay gãy gập ngay tại chỗ, nhưng Vu Hoành vẫn đứng yên không nhúc nhích. Tầm mắt hắn xuyên qua dưới mũ giáp, phóng ra nhìn về phía ba người.

"Chơi đủ rồi sao?"

Giọng hắn bình tĩnh, phảng phất màn giao thủ vừa rồi còn chưa đủ để hắn làm nóng người.

Uỳnh!

Cát Thịnh Hào bỗng nhiên nhấc cao một chân, mạnh mẽ đá vào bên trái cổ Vu Hoành.

Lực đạo trầm trọng nện vào lớp trang phục ngoài, liên tiếp bắn ra một tầng bụi vôi nhợt nhạt, có thể thấy rõ ràng dưới ánh trăng.

Nhưng điều đáng sợ là, Vu Hoành vẫn đứng tại chỗ, mũ giáp chỉ hơi lung lay một chút rồi bất động.

Hắn thậm chí không hề đón đỡ, cứ thế đứng yên tại chỗ, không chút nhúc nhích.

"Còn có không?"

Hắn hỏi.

"...!?" Cát Thịnh Hào lập tức vã mồ hôi lạnh. Hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, con ngươi co rụt lại, liền muốn thu chân về.

Nhưng vào lúc này, Vu Hoành đột nhiên nhấc chân, mạnh mẽ đá về phía chân trái đang chống đỡ của đối phương.

Chiêu Thấp Đoạn Quét Chân!

Đây là chiêu thức trong Trọng Thối công mà hắn đã luyện nhiều ngày. Lúc này sử dụng, đã thành thục đến cực điểm, phản ứng cực nhanh, hầu như là phản xạ có điều kiện.

Chỉ là điều khiến hắn không thể dự liệu được là, Cát Thịnh Hào bỗng bay lên, tránh được chiêu thấp quét, rồi thu chân lại lần nữa giẫm một cái vào ngực hắn, mượn lực lật người về sau rồi rơi xuống đất.

Vu Hoành đạp bước đuổi theo về phía trước, không ngờ từ phía bên phải một chiếc búa hiện ra, mạnh mẽ nện vào bả vai hắn.

Uỳnh!

Một tiếng vang trầm thấp vang lên, hắn không thèm nhìn tới đối phương, một tay vồ lấy thân búa rồi dùng sức rút mạnh.

Người kia bị đại lực lôi kéo qua, còn chưa kịp khôi phục thăng bằng đã bị Vu Hoành hai tay ôm lấy, tựa như tình nhân, dùng sức siết vào lòng.

Hai tay hắn một trên một dưới ghì chặt lưng và phần eo của người này.

"A...!"

Một loạt tiếng xương gãy "rắc rắc" vang lên giòn giã, nương theo tiếng kêu thảm thiết đau đớn, không biết bao nhiêu khớp xương trên người người này đã gãy nát.

Cho dù cũng mặc bộ giáp chống đạn,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip