Chương 102: Mở hết trận pháp
"Lư tiền bối là muốn ta trợ giúp U Vân Tông lấn át những tông môn khác?"
Thông qua đối thoại trước đó, Diệp Viễn đã biết được suy nghĩ của Lô Ngạn.
"Ha ha, trẻ nhỏ dễ dạy, ngươi quả nhiên nói chút đã hiểu! Thế nhưng, ta không chỉ muốn để ngươi chỉ lấn át các tông môn ở Nam Vực, mà càng hy vọng ngươi có thể dẫn dắt U Vân Tông trở lại Bắc Vực!"
Lô Ngạn kích động nói.
Diệp Viễn nghe xong thì cười khổ:
"Có phải Lư tiền bối đã quá đề cao ta rồi? Ta cũng chỉ là một tiểu bối Nguyên Khí Cảnh mà thôi."
"Ha ha, ngươi không cần tự khiêm nhường. Có thể lĩnh ngộ Tâm Lặng Như Nước, thành tựu tương lai của ngươi chỉ sợ không thể đong đếm được! Tương lai chỉ hy vọng khi ngươi có đầy đủ thực lực, nhớ uống nước nhớ nguồn là tốt rồi."
Lô Ngạn là một đã người chết, tất nhiên không thể đòi hỏi quá nhiều ở người mới quen. Yêu cầu quá mức, chưa chắc Diệp Viễn sẽ đáp ứng. Cho dù đáp ứng, sau này cũng chưa chắc thực hiện được.
Bốn chữ
"Uống nước nhớ nguồn"
, vừa đúng điểm đến thì ngưng. Vừa chỉ ra tương lai Diệp Viễn có thể có thành tựu là bởi vì U Vân Tông, lại không có nói ra yêu cầu cụ thể nào.
Sau này làm thế nào, tất cả phải do Diệp Viễn tự mình xem xét. Nếu như Diệp Viễn là người vong ân phụ nghĩa, lời nói này tự nhiên cũng là vô ích. Nhưng nếu như Diệp Viễn là người trọng tình trọng nghĩa, thì lời nói này lại giống như chôn xuống một hạt giống trong lòng hắn.
Diệp Viễn nghe vậy cười nói:
"Tiền bối quá lo lắng rồi, ta vốn là đệ tử của U Vân Tông, xuất ra một phần lực vì tông môn là chuyện mà ta nên làm."
Lô Ngạn mỉm cười gật đầu, hiển nhiên rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Viễn.
Hắn không cần Diệp Viễn hứa hẹn với hắn cái gì, chỉ cần Diệp Viễn nhớ U Vân Tông đối tốt với hắn là được.
Về phần tương lai Diệp Viễn có thể đạt tới độ cao kia hay không, cho tới bây giờ Lô Ngạn không có suy nghĩ qua.
Năm đó thiên tư của U Vô Nhai cũng không xuất chúng, nhưng mà từ sau khi hắn lĩnh ngộ được Tâm Lặng Như Nước tại Linh Dịch Cảnh, không ai cản nổi hắn quật khởi đứng lên.
Kể cả Diệp Viễn không đạt tới độ cao của U Vô Nhai, thì ít nhất cũng có đầy đủ năng lực dẫn U Vân Tông trở lại Bắc Vực.
Thực lực hai vực Nam Bắc chênh lệch khá lớn, Những đại tông môn chân chính trên cơ bản đều ở tại Bắc Vực.
Năm đó U Vân Tông cũng là một tông môn lớn ở Bắc Vực, về sau bởi vì không có người kế tục, mới bị những tông môn khác thôn tính, suýt chút nữa ngay cả căn cơ cũng mất đi.
Những năm gần đây, các bậc cao tầng của U Vân Tông chưa bao giờ buông tha cho mục tiêu trở lại Bắc Vực, thế nhưng mười nước U Vân vốn là đất nghèo, nhân tài tàn lụi, muốn trở lại Bắc Vực, dễ nói vậy sao?
Mấy năm nay Học Viện Đan Vũ của mười nước U Vân cũng có một số người có thể xông qua Cửu Thiên Lộ, nhưng nhân tài có thể lĩnh ngộ Tâm Lặng Như Nước lại không có lấy một người.
"Ha ha, có thể nghe được ngươi nói lời này, những khúc mắc nhiều năm nay của lão phu cuối cùng cũng được cởi bỏ rồi! Thêm vào bản tông Cửu Thiên Lộ, những lão bất tử cùng thủ quan giống lão phu còn có mười người, nhưng bọn họ lại không có phúc phận như ta đây! Không nghĩ tới lúc còn tồn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền