Chương 72: Số hiệu 8527 (1)
Người này chính là đứng đầu văn thần Lam Hoằng, Lý Vân Tiêu ở sau lưng hắn nhìn thấy Lam Huyền một mặt âm trầm cùng oán độc. Tựa hồ thương thế trên người đã khỏe rồi, nhưng thần thái tự kiêu cùng ngông cuồng tự đại trước kia đã không còn sót lại chút gì.
Mặt khác ở hai bàn bên cạnh, cũng đều hết sức tò mò theo dõi hắn. Một người trong đó sắc mặt như sắt, khí như sơn hà, làm cho người ta có một loại khí thế núi cao bất động, chính là Trấn quốc Thần vệ Đại thống lĩnh Tiêu Khinh Vương. Đối diện ngồi là Thuật Luyện Sư Công Hội cấp hai Thuật Luyện Sư Lương Văn Vũ, hắn hữu hảo cho Lý Vân Tiêu một cái mỉm cười.
Còn có hai chỗ ngồi là một nam tử trên người mặc long bào, dáng dấp hơn hai mươi tuổi, mà tên còn lại thì chỉ chừng mười tuổi, trên gương mặt còn mang theo một chút non nớt. Chính là đại vương tử Tần Dương cùng Nhị vương tử Tần Nguyệt. Hai người đều là rồng phượng trong loài người, được khen là có khả năng nối liền vương vị nhất. Hai người cũng tinh tế đánh giá Lý Vân Tiêu.
Cuối cùng hai vị trí không, chính là để cho nhân vật chính ngày hôm nay Lạc Vân Thường cùng Tần Như Tuyết.
– Nếu đến rồi, liền lên ngồi đi. Đều là người của Lý gia, tại sao có thể ngồi ở vị trí của người ta.
Lý Dật đột nhiên mở miệng nói, mắt chỉ nhìn trên trần nhà phòng yến hội, lộ ra thần thái ngông cuồng tự đại. Nhưng ai cũng biết hắn là cùng ai nói chuyện. Toàn bộ phòng yến hội nhất thời yên tĩnh, tình huống Lý gia tất cả mọi người đều rõ ràng trong lòng.
Lý Vân Tiêu tựa hồ không có nghe thấy, thưởng thức thần thái của Mộng Vũ, cười nói:
– Ngươi biết người tại sao trời sinh lỗ mũi hướng dưới không?
Mộng Vũ nguyên bản một mặt căng thẳng, sau khi nghe nhất thời cảm thấy kỳ quái lên, không khỏi hỏi:
– Tại sao?
Hết thảy bách quan đại thần cũng đều vô cùng ngạc nhiên, dồn dập suy đoán lên, đúng a, tại sao vậy chứ?
Lý Vân Tiêu đột nhiên cười to nói:
– Ha ha, nếu lỗ mũi hướng trên, khi trời mưa xuống chẳng phải là hai cái mũi đều rót đầy nước sao?
– Ha ha!
Toàn trường nhất thời một hồi cười vang, ánh mắt của mọi người dồn dập tìm đến trên người Lý Dật ngồi ở chủ tịch. Vừa nãy hắn ngạo nhiên ngẩng đầu lên nhìn nóc nhà, vừa vặn là lỗ mũi hướng trên. Ngay cả người Lam gia nguyên bản tràn đầy địch ý, cũng dồn dập lộ ra nụ cười châm chọc.
Trần Chân cùng Hàn Bách càng là âm dương quái khí cười to lên, Mộng Bạch cười đến vỗ bàn. Mà Mộng Vũ càng là e thẹn như thủy liên, che miệng cúi đầu cười khẽ.
– Ha ha!
Tiêu Khinh Vương càng là không hề lo lắng cười to lên.
– Tiểu tử này thú vị!
Đùng!
Lý Dật thẹn quá thành giận, mạnh mẽ ném chén rượu xuống đất, nổi giận quát:
– Lý Vân Tiêu!
Tiếng cười dừng lại, toàn bộ hội trường trong nháy mắt yên tĩnh, mùi thuốc súng lan tràn ra.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu phát lạnh, nhẹ nhàng nếm rượu ngon, đầu cũng không nhấc, lạnh lùng nói:
– Ngươi là cái quái gì?
Lý Dật tức giận, nắm đấm đùng đùng vang lên, một vị Võ sư bên cạnh hắn đột nhiên ra khỏi hàng, mấy lần lấp lóe liền vọt tới trước mặt Lý Vân Tiêu, chỉ vào quát to:
– Làm càn! Thân là người Lý gia, thấy Lý gia đại Tộc trưởng, còn không quỳ xuống nhận sai!
Khí tức Võ sư trên người hắn trong nháy mắt tăng cao lên, giống như sóng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền