Chương 109 : Lời Khuyên Của Ngô Lam
Tô Vũ nhìn thoáng qua hai người, thấy bọn họ tầm mắt giao nhau rất là bất thiện, bỗng nhiên trong lòng khẽ động, mở miệng hỏi:
"Lão sư, học viên thượng đẳng có chính sách ưu đãi ban thưởng gì không?"
"Ừm?" Lão Tạ sửng sốt một chút, tiếp đó mới nói:
"Vào học phủ, tự nhiên sẽ có ban thưởng, cách bồi dưỡng khác biệt. . ."
"Ta nói là trong kỳ sát hạch ấy, thi vào thượng đẳng có ban thưởng gì không?"
Tròng mắt Lão Tạ khẽ động, y phì cười, đáp:
"Long Võ chúng ta không có chính sách này, dĩ nhiên, Đại Hạ Chiến Tranh học phủ có tiền, hằng năm lãng phí tài nguyên không biết bao nhiêu, thi đậu thượng đẳng, Đại Hạ Chiến Tranh học phủ đại khái không ngại tặng không cho ngươi mấy trăm giọt Nguyên Khí dịch."
". . ."
Vừa mới rồi không khí còn giương cung bạt kiếm, trong nháy mắt tức thì tan biến.
Đại Hạ Chiến Tranh học phủ bên này, gã trung niên liếc qua Lão Tạ, thản nhiên nói:
"Tạ Tề, ngươi có lòng tin như vậy, không bằng ngươi tự móc tiền túi mà đưa đi. Tới Nam Nguyên làm quan chủ khảo, ta nhớ không lầm, công huân ban thưởng 50 điểm, tinh huyết Đằng Không 5 giọt, ngươi bỏ ra chút huyết khích lệ học viên trẻ là được, thế nào?"
". . ."
Lão Tạ trong lòng thầm mắng một tiếng, lão tử không có tiền!
Lão tử là kẻ thắt lưng buộc bụng!
Long Võ học phủ mặc dù lưng tựa Hạ Long Võ, nhưng tài nguyên thật sự không bằng được Đại Hạ Chiến Tranh học phủ, người ta nói thế nào cũng là đàn anh đàn chị mấy trăm năm, cả hai không so với nhau được.
Bất quá quay đầu ngẫm lại, Tô Vũ đại khái. . . không có hi vọng vào thượng đẳng a?
Dù sao còn kém rất nhiều!
Đằng sau phải trọn điểm mới được, có chút không ổn liền có thể mất điểm.
Hiện tại nhiều người nhìn như vậy, Long Võ học phủ sao có thể mất mặt?
Nghĩ đến đây, Lão Tạ cười ha hả nói:
"Ta nghèo, không kiếm được tiền nhanh như ngươi, cũng chẳng moi móc tiền nhanh bằng ngươi. Thế này đi, Tô Vũ, nếu ngươi xếp hạng thượng đẳng, ta đưa ngươi 10 điểm công huân, coi như ăn mừng cho ngươi, con em Trấn Ma quân đều là người trong nhà, không có cái gì mà không bỏ ra được."
". . ."
Mụ nó!
Giờ khắc này, không ít người trong lòng chửi bậy, Tô Vũ vào thượng đẳng thì cơ hội không lớn, cái tên này còn keo kiệt như thế, 10 điểm công huân nhiều lắm chắc?
Huống chi, chín mươi chín phần trăm không cần phải thực hiện.
Bây giờ cứ nói nhiều một chút, cho Long Võ các ngươi thêm chút thể diện không được sao?
Lão Tạ nháy mắt đã nói lảng sang chuyện khác:
"Ta đưa ngươi 10 điểm công huân, cái tên kia đưa ngươi 10 điểm công huân, đều tự móc tiền túi, người nào tự chi phần người ấy, thế nào?"
". . ."
Gã trung niên mặc kệ y, cũng không tiếp lời, Lão Tạ lại cho là gã đã chấp nhận, trên thực tế cũng không ôm hi vọng gì nhiều với Tô Vũ.
Chỉ đùa một chút, vui vẻ mà thôi.
Mà giờ khắc này, Tô Vũ lại trông mong nhìn hai người:
"Lão sư, ngài nói thật chứ?"
". . ."
Lão Tạ đều không còn gì để nói, ngươi thật đúng là muốn moi 20 điểm công huân ấy sao?
"Dĩ nhiên, 10 điểm công huân mà thôi, chút điểm đó nào có là gì, giết một tên Vạn Thạch liền lấy lại, ta còn có thể lừa ngươi à?"
Tô Vũ gật đầu, không nói gì nữa.
Trong lòng hắn tính toán một thoáng, được, nếu các mục sát hạch khác không thể kiểm tra được điểm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền