Chương 3926 : Quỳ Lạy Câu Xin Đường Sống.
Giờ khắc này, Tô Vũ không có hứng thú để ý đến Tắc Thiên.
Hắn nói Tắc Thiên không hiểu nhân tâm.
Mạng mới là thứ đám người kia coi trọng, dù Tắc Thiên vạch trần mối uy hiếp tương lai thì Thiên Môn và Địa Môn cũng sẽ không ra tay vào lúc này.
Hắn nhìn về phía Thần Hoàng và Thần Hoàng Phi, nhìn đôi đạo lữ ly biệt mười vạn năm trước mặt.
Thiên Cổ đã chết, 2 vị này cũng sắp chết.
Đám người Đại Tần Vương không hề dừng tay dù Thiên Cổ đã chết. Đây là chiến trường, trên chiến trường không có tư tình!
Hơn nữa bọn họ cũng chẳng có tình cảm gì.
Dù đối phương có anh hùng thế nào thì vẫn chỉ là địch nhân, là giặc mà quân ta phải tiêu diệt Các vị phủ chủ thế hệ này đều là quân nhân. Trên chiến trường, quân nhân chỉ biết nghe lệnh và giết địch. Dù là tình yêu nam nữ hay tình huynh đệ thì đều không nằm trong sự suy xét của bọn họ.
Làm quân nhân, bọn họ đã cho đám địch nhân này vinh quang lớn nhất, đó là bọn họ đốc toàn lực để chém giết đối thủ!
Đại Chu Vương bùng nổ đại đạo, Đại Tân Vương đâm trường thương, Đại Hạ Vương bổ trường đao, Đại Đường Vương đánh ra một quyền, Đại Thương Vương bạo phát huyền hỏa...
Một đám cường giả ra tay không chút chẩn chờ.
Oanh!
Đại Tần Vương đâm thương đến, Thần Hoàng chắn trước người Thần Hoàng Phi, Thần Hoàng Phi giãy giụa muốn nghênh đón mũi thương, Thần Hoàng cần bà lại, nhẹ nhàng vuốt mái tóc bạc của bà, cười nói:
"Đám mọi rợ này xuống tay tàn nhẫn lắm, người đầy lỗ thủng không đẹp chút nào"
Thần Hoàng Phi tựa khóc tựa cười, giờ khắc này, trong mắt bà chỉ có lão.
Mười vạn năm chờ đợi...
Thời gian như trở về thời khắc lão thành Hoàng, chiêu cáo chư thiên, nghênh thú bà, bà trở thành Hoàng Phi Thần tộc, đạo lữ của Thần Hoàng.
Những năm cuối thượng cổ, lão biến mất cùng đám người Nhân Hoàng, bà ở Thần giới đợi lão mười vạn năm.
Mười vạn năm chưa từng rời đi, bà không muốn trầm miên nên đoạn đạo tu lại, bà sợ khi lão trở về sẽ không gặp được bà đầu tiên.
Mười vạn năm năm tháng, vô số triều tịch bắt đầu rồi kết thúc, Thần Quyến Hoa lão gieo trên Thần Sơn ở Thần giới lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn khô héo rồi nở rộ.
Hiện nay, có lẽ nó đnag nở rộ lần nữa.
Bạc đầu giai lão!
Mái tóc bạc bay múa theo gió, bà nhìn lão, trong mắt chỉ có lão, bỗng nhiên bà nở nụ cười xán lạn như hướng dương:
"Thần Quyến Hoa nở rồi!"
Thần Hoàng ngây người kinh hỉ, trường thương đâm xuyên trái tìm nhưng trong mắt vẫn ngập tràn vui sướng:
"Nở rồi ư?"
"Đúng"
Thần Hoàng Phi tươi cười xán lạn.
Thần Hoàng đột nhiên nhìn về phía Thần giới điêu tàn, trên núi có một tòa cung điện, trong cung điện có một hoa viên, trong hoa viên có... Thần Quyến Hoa ngày xưa lão gieo trồng.
Năm xưa, lão đã nói rằng đây là Thần tộc chiếu cố, lão cưới bà.
"Mười vạn năm, chỉ khổ ngươi.."
"Không khổ, ta biết ngươi còn sống!"
"Ngắm Thần Quyến Hoa một lần đi.."
Thần Hoàng Phi gật đầu.
Chinh chiến cả đời vì chủng tộc, cuối đời vẫn vì chủng tộc mà chinh chiến, hãy để chúng ta sống vì chính mình một lần ở thời khắc cuối cùng này đi!
Thần Hoàng ôm Thần Hoàng Phi đạp không rời đi, bọn họ biến mất tại chỗ, để lại nơi đây hai thi thể!
Đó là lực lượng tinh thần!
Lão biết Tô Vũ sẽ không cho phép bọn họ sống sót rời đi, vậy bọn họ sẽ chết rồi mới rời đi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền