ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 3947. Học Hỏi Kinh Nghiệm Của Vạn Tộc.

Chương 3947 : An Bài Ôn Thỏa.

Tô Vũ nhìn về phía Võ Vương, mở miệng nói:

"Võ Vương, ngươi cắn nuốt võ đạo, nạp vào thân thể mình, thoát ly thiên địa của ta rồi hãy nuốt thân thể đạo"

Võ Vương khẽ nhíu mày:

"Ta thoát ly thì cảnh giới của ngươi sẽ không suy giảm chứ?"

Tô Vũ cười đáp:

"Không sao. Dù ngã cảnh thì cũng không vấn đề gì, có thể tu lại nhanh thôi"

Võ Vương trầm mặc, Nhân Hoàng thở dài nói:

"Nạp đạo nhập thể, nuốt võ đạo"

Võ Vương gật đầu, không phản đối nữa.

Tới cảnh giới 35 đạo, nạp đạo nhập thể là phản ứng tự nhiên, không khó khăn chút nào.

Hắn khẽ quát một tiếng, từng luồng lực lượng trên người Tô Vũ tán ra bị hắn nuốt lấy.

Một lát sau, một đại đạo bị Tô Vũ trực tiếp tróc ra.

Võ Vương từng niết bàn một lần, vốn đã nửa thoát ly thiên địa, giờ phút này, hắn ta nạp đạo nhập thể, Tô Vũ không ngăn cản nên thực hiện càng thêm nhẹ nhàng.

Ẩm!

Võ Vương hoàn toàn cắn nuốt đại đạo, khí tức hơi tăng lên.

Khí tức Tô Vũ giảm sút một chút.

Sau khi cắn nuốt tương lai thân, hắn vừa vặn bước vào 39 đạo, hiện giờ không ít người rời đi mang theo lực lượng, Võ Vương cũng hoàn toàn thoát ly, thực lực Tô Vũ lập tức trở về 38 đạo.

Tô Vũ cảm thấy không tệ lắm.

38 đạo không yếu!

Võ Vương khẽ quát, sau đó nhanh chóng chui vào trong thân thể đạo, điên cuồng hấp thu lực lượng. Thân thể đạo bị Nhân Tổ tróc ra xem như đạo vô chủ, Võ Vương cắn nuốt không khó.

Các tu giả thân thể đạo khác đều ở trong thiên địa của Tô Vũ hoặc thiên địa của những người khác, hiện giờ thân thể đạo không còn ai.

Tô Vũ nhìn thoáng qua, Võ Vương cắn nuốt thân thể đạo xong thì cũng khó đạt tới 36 đạo nhưng khoảng cách đã kéo gần hơn một chút, có lẽ chỉ cần có cơ hội thì sẽ có hy vọng đột phá.

Tô Vũ không quan tâm đến hắn nữa.

Giọng hắn vang lên khắp các khiếu huyệt:

"Những lời Võ Hoàng vừa mới rất có lý, vậy Đại Chu Vương và Võ Hoàng tổng lĩnh chiến pháp đạo và Văn Minh đạo đi. Ta sẽ đi đón các lão sư, các ngươi hãy an bài khiếu huyệt cho bọn họ"

Tô Vũ không muốn phụ thân và những người khác ẩn núp nữa, bởi vì tới lúc này thì không thể che giấu được nữa.

Tô Vũ chuẩn bị rời đi, đối diện, từ chỗ Văn Ngọc bỗng có một cái đầu nhô ra:

"Tô Vũ, ngươi muốn mang Bánh Hấp nhà ta đi sao?"

Tô Vũ sửng sốt rồi bật cười:

"Cũng đúng. Bánh Hấp!"

Bánh Hấp xông ra khỏi khiếu huyệt, nhìn thoáng qua Bánh Nhân Đậu, nàng vươn hai cánh tay nhỏ lên vẫy vẫy:

"Đương gia, chúng ta ở riêng đi"

Bánh Nhân Đậu uể oải:

"Ngươi muốn đi ư?"

Bánh Hấp hô:

"Ừ, ta muốn đi theo Tô Vũ, không theo ngươi đâu"

Di tình biệt luyến!

Bánh Nhân Đậu sầu muốn chết.

Tô Vũ vui vẻ khuyên giải:

"Được rồi, hiện tại ngươi là thiên địa chỉ linh, làm việc cho tốt đi thôi. Ta sẽ chiếu cố lão bà và hài tử thay ngươi, yên tâm nhé!"

Bánh Nhân Đậu buồn bực muốn cắn người.

Tô Vũ phì cười thành tiếng, nếu Bánh Hấp không muốn đi thì hắn cũng không đuổi, hắn lập tức biến mất tại chỗ.

Bánh Nhân Đậu càng thêm uể oải, y nhìn về phía Văn Ngọc:

"Ta cũng muốn chạy..."

Văn Ngọc xoa xoa nó, bất đắc dĩ hỏi:

"Hắn tốt hơn ta à?"

"Không biết"

Văn Ngọc mỉm cười: "Cứ đợi đi. Phì Cầu sắp tỉnh rồi. Chờ Phì Cầu tỉnh thì sẽ nghĩ cách biến Phì Cầu thành linh cho ta, nếu khi đó ngươi muốn rời đi thì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip