Chương 52 : Quá Mất Mặt Lão Tử Rồi
"Chúng ta mong muốn trước khi cụ hiện sẽ chân chính uẩn dưỡng ra thần văn có khả năng trong hiện thực chứ không phải trong biển ý chí, mà là hóa thành hiện thực, ngưng tụ làm thần binh lợi khí, thậm chí truyền thừa Vĩnh Hằng. . . Ngươi nói có phải là điên rồi hay không?"
Liễu Văn Ngạn tự giễu:
"Chúng ta mới chỉ đạt tới giai đoạn dưỡng tính! Ý chí lực có thể mạnh bao nhiêu? Ở đây tiêu hao quá nhiều ý chí lực, thậm chí đều thương tổn tới căn bản, không phải đồ điên thì là cái gì?"
"Một đám ngớ ngẩn không biết trời cao đất rộng, đáng đời bọn hắn chết rồi, đáng đời bọn hắn bị phế rồi, đáng đời bọn hắn. . . bị khai trừ!"
Liễu Văn Ngạn trước đây từng nói mình bị Văn Minh học phủ khai trừ. . . Điều đó là sự thật.
Năm đó đám người bọn ông đều là thiên tài, nào ngờ cả đám không biết trời cao đất rộng, chịu ảnh hưởng từ phủ trưởng quá lớn, kết quả hầu như phế đi cả đời!
Nhưng những người này có tiếng vang rất lớn, thậm chí lúc ấy ảnh hưởng đến sự truyền thừa của toàn bộ Văn Minh học phủ.
Khi đó, phủ trưởng đời thứ sáu cũng ngay tại lúc này làm ra lựa chọn.
Khai trừ đám người thiên tài bọn ông!
Để bọn ông rời khỏi Văn Minh học phủ, tự sinh tự diệt, đừng ảnh hưởng đến người sau, bằng không sẽ hết sức đáng sợ, khiến cho Đại Hạ Văn Minh học phủ lại bởi vậy bị đứt đoạn truyền thừa.
Liễu Văn Ngạn không định nói cho Tô Vũ, nhưng hôm nay Tô Vũ còn đang xoắn xuýt về chuyện thần văn, ông không thể không nhắc nhở hắn.
Đừng đi lầm đường!
Liễu Văn Ngạn tình thâm ý sâu, dùng chính mình ra để làm ví dụ chứng minh rằng đây là lối rẽ.
Thế nhưng Tô Vũ. . . Tô Vũ vẫn rất bối rối.
Nhìn xem lão sư một mặt chờ mong mà nhìn mình, hi vọng mình có thể ý thức được sai lầm, nhưng mà… Tô Vũ vò đầu, khẽ nói:
"Lão sư, tu luyện thần văn như thường sẽ không có vấn đề gì đúng không?"
"Tu luyện như thường dĩ nhiên không có vấn đề, nhưng ý chí lực của ngươi quá yếu, đến giai đoạn dưỡng tính kỳ thật cũng không muộn."
"Lão sư. . . Nhưng mà ta đã phác họa ra rồi."
Tô Vũ nhức đầu nói:
"Đều đã được một tháng, lần trước vào ngày mà Bạch Phong lão sư chỉ bảo, ta liền phác hoạ thành công, hắn còn bảo ta bắt thêm mấy cái thần văn nữa."
". . ."
Liễu Văn Ngạn ngây người nhìn Tô Vũ,
"Ngươi đã phác họa thành công?"
"Đúng vậy."
"Vào ngày mà Bạch Phong dạy ngươi?"
"Vâng."
Liễu Văn Ngạn gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh như trước nhưng trong lòng thì điên cuồng mắng cả Bạch Phong lẫn Tô Vũ!
Má nó, ngươi thành công rồi, thế sao ngươi không sớm nói?
Tô Vũ đồ ngớ ngẩn, Bạch Phong đồ hỗn đản, hai người các ngươi thế mà không ai nói cho ta biết!
Tô Vũ ngớ ngẩn thì thôi đi, tiểu tử này căn bản không hiểu hàm nghĩa trong đó, Bạch Phong tên hỗn đản kia. . . Khó trách, khó trách tên hỗn đản đó bỗng dưng nảy sinh lòng tốt đòi thu nhận Tô Vũ làm học sinh, tên hỗn đản này còn có mặt mũi nữa không?
Trong lòng Liễu Văn Ngạn mắng đến tối mày tối mặt, ngoài mặt lại vẫn bày ra vẻ bình thản như nước,
"Phác họa thần văn xong rồi, vậy ngươi chậm rãi phác hoạ ra thần văn hoàn chỉnh là được, còn muốn hỏi cái gì?"
"Không phải, lão sư, ngày đó ta đã vẽ ra thần văn hoàn chỉnh, chủ yếu là gần đây cái thần văn này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền