Chương 77 : Thiếu Mất Một Chân
Không có ý chí chi văn, không có nghĩa là tu luyện bất thành.
Chẳng qua là tốc độ sẽ chậm hơn rất nhiều, hoàn toàn dựa vào tự mình lĩnh ngộ, tác dụng của ý chí chi văn chẳng qua là tương đương với một vị cường giả đỉnh cấp làm toàn bộ quá trình phân tích cho ngươi, sẽ giúp ngươi cảm ngộ càng sâu, tu luyện càng nhanh.
Lão phủ trưởng nghe Liễu Văn Ngạn dặn dò các học viên như thế mới nhớ tới vụ này, có chút lo âu nhìn về phía đối phương.
Lão già này trước đó chỉ toàn đàm luận về ý chí chi văn, làm hại ông quên mất rằng bản dập này cũng rất trọng yếu.
Đây không phải là võ kỹ của học phủ, mà là do Liễu Văn Ngạn tự mình viết ra.
Nếu lão Liễu truyền ra ngoài, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Liễu Văn Ngạn cũng không lo lắng đến thế, thấy các học viên thấp thỏm gật đầu liền thu lại thần sắc nghiêm túc, mỉm cười bảo:
"Chính mình tu luyện, đây là ta truyền cho các ngươi, nhưng người ngoài, bao gồm cả gia đình, đều không thể truyền đi."
"Nhân tộc không cổ vũ kẻ không làm mà hưởng, hết thảy đều cần trả giá lớn, không làm mà hưởng là sâu mọt!《 Lôi Nguyên đao 》này coi như quà tốt nghiệp mà ta tặng cho các ngươi, dù cho mọi người hôm nay không học được, vậy cũng không sao, cuộc sống của các ngươi còn dài."
"Tạ ơn Liễu chấp giáo!"
Các học viên vội vàng nói lời đa tạ, bọn hắn mặc dù không thấy được ý chí chi văn, có người chỉ thấy được một chút, có thể thu hoạch đều không quá lớn, nhưng mà bọn hắn đều đã nhìn qua bản dập.
"Không sao, mọi người trở về nghỉ ngơi đi, không thấy cũng không có gì, mới lần đầu mà thôi, lần sau có kinh nghiệm, mọi người sẽ có thu hoạch. Văn Minh học phủ không thiếu Văn Minh sư sao chép ý chí chi văn, chỉ cần các ngươi chịu nỗ lực!"
"Tạ ơn lão sư!"
Mọi người lại cảm tạ lần nữa, mang theo chờ mong lần lượt rời đi.
Không ít người quay đầu nhìn thoáng qua Tô Vũ còn đang nhắm mắt rung động dữ dội, trong lòng bọn họ không khỏi có chút hiếu kỳ, rốt cuộc Tô Vũ đã thấy được tới đao thứ mấy?
Còn chuyện Tô Vũ học được nhiều hơn mình, bọn hắn cũng không ngạc nhiên, những ngày qua Liễu Văn Ngạn mang theo Tô Vũ chạy khắp nơi, dù có hâm mộ ghen ghét cũng vô dụng.
. . .
Nửa giờ sau.
Tô Vũ mới tỉnh táo lại.
Giờ phút này, trong văn phòng chỉ còn lại hắn và Liễu Văn Ngạn.
Tô Vũ hơi giật mình, vội vàng nói:
"Lão sư, ta. . . mới rồi ta chưa xem xong. . ."
Hắn có chút ảo não, vừa mới đến đã lo đi đánh tiểu đệ, quên mất phải xem các đao pháp phía sau.
Hắn cũng không ngốc, tự nhiên biết sao chép ý chí chi văn không phải chuyện đơn giản, cơ hội này đã bị hắn làm cho phí phạm rồi.
Liễu Văn Ngạn cũng không để ý, cười nhạt hỏi:
"Thấy được đao thứ mấy?"
"Đao thứ ba. . . đao thứ tư còn chưa kịp xem."
Tô Vũ ảo não, thật sự vô cùng hối hận.
Liễu Văn Ngạn thở hắt ra, chuyện tốt, xem ba đao là đủ rồi, nếu thật sự thấy được đằng sau, cái tên này đại khái sẽ ngơ ngẩn, vì sao đao pháp phía sau lại không có người nhỏ xuất hiện!
"Không sao, bây giờ nhìn thì ngươi cũng học không được. Thứ này ngươi mang về, đừng để lộ ra ngoài, cẩn thận giấu đi, có thời gian có thể nhìn nhiều xem, dĩ nhiên, đến đằng sau khẳng định hiệu quả giảm bớt đi nhiều, ta dù sao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền