Chương 83 : Hạ Hầu Gia Đáng Thương
Giờ này khắc này, không có ai biết rõ phủ khố của Đại Hạ phủ trống không.
Dù cho Vạn Thiên Thánh ở trong hội nghị nói như vậy, mọi người cũng cảm thấy là giả, chỉ là hù dọa người.
Nói đùa cái gì chứ!
Đại Hạ phủ là một trong những phủ mạnh nhất của nhân tộc, cường giả như mây, kinh tế phát triển, dân chúng an cư lạc nghiệp, tiền tuyến quét ngang vô địch, sao lại không có tiền?
Không có tiền, Hạ Long Võ sao có thể dùng tiền?
Hiện tại, dù cho Hạ Long Võ tự mình đứng ra nói, Đại Hạ phủ không có tiền, chỉ sợ rất nhiều người sẽ cười bảo
"Phủ chủ nói đùa"
.
Làm sao có thể chứ!
Tô Vũ nghĩ không ra, Trần Hạo càng không nghĩ tới, được Tô Vũ an ủi vài câu, cậu cũng an tâm hơn rất nhiều, thở phào bảo:
"Vậy thì tốt, không ảnh hưởng chúng ta là được, cha ta còn nói, nhìn thử xem lần này có bán được nhà cũ đi hay không. . ."
Tô Vũ thầm mắng một tiếng, chó nhà giàu!
Cái tên này trong nhà còn có nhà cũ, nằm ở ngay tại tiểu khu bên phía Tô Vũ, đó giờ vẫn để không đấy, chưa bán đi, lần này mà bán được thì chính là danh thu trăm vạn.
Tô Vũ sờ sờ cằm, hỏi lại:
"Hạo Tử, ngươi nói hiện tại bán nhà sẽ hết sức có lời đúng không?"
Trăm vạn đó!
Căn hộ này của hắn, năm đó lúc Tô Long mua, bởi vì là quân nhân cho nên giá cả rất rẻ, chỉ tốn khoảng bảy, tám vạn mà thôi.
Hiện tại qua kỳ hạn chế giao dịch lâu rồi, trước đó giá nhà Nam Nguyên vẫn được, bất quá giá trị cũng chỉ khoảng 500 ngàn.
Nháy mắt giờ đã tăng gấp bội!
Quá dọa người!
Tin tức đó vừa đến, Tô Vũ đã lập tức nghĩ tới chuyện bán nhà kiếm lợi lớn!
Trần Hạo nghi ngờ nhìn hắn, nhỏ giọng nhắc nhở:
"A Vũ, ngươi vẫn còn nghĩ về việc này à? Tô bá bá trở về thật sự sẽ đánh chết ngươi đó, nếu ngươi không có tiền, tới mượn cha ta một chút là được."
"Nghĩ gì thế."
Tô Vũ cười xòa, bảo:
"Tùy tiện nói thế thôi, bán không xong, dù có muốn bán thì cũng phải để cha ta đồng ý mới được, đáng tiếc, cơ hội này thật quá hiếm có!"
Trần Hạo cũng không cảm thấy gì, cậu ta không quản lý việc nhà nên không biết củi gạo quý giá ra sao, cậu ta cũng không khái niệm quá lớn gì về tiền bạc, căn bản bình thường cũng không thiếu tiền xài.
Tiếp tục chủ đề mới rồi, Trần Hạo vẫn có chút khẩn trương:
"Dù không ảnh hưởng nhiều đối với chúng ta, nhưng đến ngày sát hạch chỉ sợ cũng có không ít người từ Đại Hạ phủ, ta nghe nói bên Đại Hạ phủ thiên tài rất nhiều, Khai Nguyên ngũ trọng hay lục trọng cả mớ, thất bát trọng cũng không hiếm thấy. A Vũ, ngươi nói đến lúc đó bọn hắn có thể chê cười chúng ta hay không?"
Tô Vũ lơ đễnh,
"Chê cười cái gì? Ném bọn họ tới Nam Nguyên từ lúc mới sinh thì bây giờ còn chưa hẳn lợi hại bằng ngươi! Chúng ta khởi đầu tuy kém, nhưng đến Đại Hạ phủ rồi thì tất cả mọi người đều sẽ như nhau, khi đó bọn hắn khẳng định không tiến bộ nhanh bằng chúng ta."
Hắn không đánh giá quá cao người ở Đại Hạ phủ, cũng không coi thường người ở Nam Nguyên thành.
Người ở địa phương nhỏ khởi đầu khó khăn một chút nhưng đến Đại Hạ phủ, lấy được tài nguyên và sự đối xử như nhau, chỉ cần tâm không loạn, chịu nỗ lực, người sẽ trở nên nổi bật lại không phải là không có.
"Vậy được rồi!"
Trần Hạo không nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền