Chương 90 : Kỳ Vọng Của Lưu Bình Sơn
Chẳng biết từ lúc nào Lưu đội trưởng đã đi tới bên cạnh Tô Vũ, y dùng tay trái dính máu loang lổ vỗ vỗ bờ vai của hắn, mỉm cười khen ngợi:
"Hôm nay ngươi làm tốt lắm! Về sau ngươi chính là chiến hữu của chúng ta, đồng sinh cộng tử! Lần sau gặp cha ngươi, ngươi cứ gọi y là chiến hữu cũ cũng không thành vấn đề!"
Tô Vũ nhếch miệng, miễn cưỡng bày ra sắc mặt tươi tỉnh cho Lưu Bình Sơn nhìn, bởi vì hắn thật sự cười không nổi.
"Đừng suy nghĩ nhiều, chúng ta ăn phần cơm này, liếm máu trên lưỡi đao, sinh tử vốn là chuyện thường tình! Chết cũng không lỗ, dĩ nhiên, ngươi còn trẻ cho nên đến học phủ học tập cho giỏi, nỗ lực tu luyện, khi nào ngươi mạnh hơn thì mới càng giết được nhiều súc sinh hơn, đây mới là trách nhiệm của lứa trẻ các ngươi!"
Lưu đội trưởng nghiêm túc động viên hắn:
"Đừng sợ, cũng đừng cảm thấy chúng ta thua lỗ, hai người đổi mười ba mạng, hoàn toàn đáng giá! Đến Chư Thiên chiến trường, nếu có thể giết địch mấy lần, thì đó chính là kiếm lời lớn!"
"Vạn Tộc giáo như nấm mọc sau mưa! Đại Hạ phủ năm nào mà không giết cho máu chảy thành sông!"
Lưu đội trưởng lại vỗ vỗ vai Tô Vũ, cười đầy dữ tợn,
"Không muốn chết người, không muốn nhìn thấy đồng bào chết trận ở trước mặt thì phải cố gắng! Nếu ngươi là Đằng Không, vậy hôm nay sẽ không chết một ai cả, chúng ta già rồi, phế rồi nhưng ngươi còn có hi vọng và cơ hội!"
"Thành chủ già rồi, Liễu chấp giáo cũng già rồi. Ngươi hãy cố gắng sớm ngày thành Đằng Không, nếu ngươi có thể thành Đằng Không rồi trở lại, về sau lãnh đạo Nam Nguyên, có lẽ. . . chúng ta liền có thể chết ít người hơn!"
Đằng Không cảnh, đây là kỳ vọng mà Lưu đội trưởng dành cho Tô Vũ.
Đằng Không khó lắm sao?
Quá khó khăn!
Tối thiểu người ở Nam Nguyên đều cho là như thế, hằng năm không ít người tới Đại Hạ phủ bồi dưỡng, cuối cùng Đằng Không lại có mấy ai?
Chẳng qua là y đang khích lệ Tô Vũ, nhưng y cũng cảm thấy Tô Vũ thật sự có hi vọng đạt thành.
Khai Nguyên bát trọng!
Tiểu tử này dù cho không thể trở thành Văn Minh sư, mười mấy hai mươi năm sau, hắn cũng có hi vọng tiến tới Đằng Không, trở thành thiên kiêu, là niềm tự hào của Nam Nguyên.
Văn Minh sư quá xa, nhưng hy vọng trở thành Đằng Không lại rất rất lớn!
Nam Nguyên bản thổ đã bao lâu rồi không xuất hiện cường giả Đằng Không?
"Vâng!"
Tô Vũ gật đầu trịnh trọng, hắn muốn trở thành Đằng Không, không, hắn muốn mình còn phải mạnh hơn nữa!
Thứ lão sư chưa dạy hắn, hôm nay chi tiểu đội này đã tận mắt giáo dục hắn, đó chính là sinh tử!
Chiến hữu sinh tử, đồng bào sinh tử!
Tắm máu mà chiến, không phải là vì ai, không phải là vì cấp cao nào, mà là vì chính mình, vì những đồng bào phải tắm màu này, vì đồng bào đang chinh chiến không ngơi nghỉ trên Chư thiên chiến trường!
...
Quét sạch chiến trường, điều tra người của Vạn Tộc giáo.
Rất nhanh, hết thảy đều đã hoàn thành xong xuôi, Bắc tiểu đội ai ai cũng mang thương tích mà trở về.
Trên xe.
Lần này Tô Vũ và Lưu đội trưởng ngồi chung một xe, vết thương trên tay Lưu đội trưởng loang lổ vết máu, vị thiết huyết tráng hán này lại giống như không có cảm giác, ngồi một bên còn trêu ghẹo Tô Vũ: "Cha ngươi trước kia nói khoác y mới là Thiên Quân đã giết Vạn Thạch, toàn bộ Nam Nguyên đều biết, ngươi nhìn ta đi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền