Chương 92 : Ta Muốn Trông Thấy Dáng Vẻ Xấu Hổ Của Ngươi!
Nam Nguyên học phủ.
Liễu Văn Ngạn cũng nặng nề thở dài một tiếng, thở dài xong lại rất nhanh thấp giọng mắng: "Làm loạn!"
Ông thở dài chính là vì Tập Phong đường hi sinh hai đội viên, mắng là mắng Tô Vũ làm loạn!
Ý chí lực yếu kém như vậy mà lại dám đi làm nhiễu loạn Vạn Thạch, quả là muốn chết!
Hơi không cẩn thận chút thôi, nếu ý chí lực của đối phương không yếu, trực tiếp thuận thế mà phản kích, chút ý chí lực của Tô Vũ trong nháy mắt sẽ bị đánh tan, trở thành kẻ phế vật!
Cũng may đối phương là Chiến giả, không để tâm gì tới ý chí lực.
Cần phải biết rằng, rất nhiều người ở Văn Minh học phủ học không đi tới cuối mà nửa đường lại chuyển sang tu Chiến giả, không ít học viên của Văn Minh học phủ cũng có thể chuyển tu khi mới ở giai đoạn dưỡng tính.
Với ý chí lực của họ thì một khi Tô Vũ đụng phải, hẳn chắc chắn sẽ chết!
Liễu Văn Ngạn chỉ có thể vui mừng vì lần này Tô Vũ gặp trúng một kẻ không phải như thế, nhưng một lần là vậy chẳng lẽ nhiều lần vẫn may mắn như cũ sao?
Khai Nguyên đụng độ Vạn Thạch, hung hiểm vẫn quá lớn.
"Bất quá. . . Cũng không tệ lắm."
Mắng xong, Liễu Văn Ngạn lại bật cười.
Tối thiểu là tiểu tử này có gan!
Ở thời khắc kia, hắn không bị dọa tè ra quần, còn chủ động xin đi hỗ trợ giết giặc, đây cũng là một loại gan dạ và trách nhiệm.
"Mới chỉ Khai Nguyên đã phụ trợ đánh giết Vạn Thạch, tiểu tử này càng ngày càng ưu tú, ta cũng có chút không nỡ đưa hắn tới Văn Minh học phủ. . ."
Lão đầu tử nói thầm một tiếng, tiếp đó lại nhịn không được mắng hắn:
"Tên oắt Bạch Phong kia có tư cách gì dạy Tô Vũ. . . Để Vạn Thiên Thánh tới dạy thì còn được!"
Mắng thì mắng, nhưng rồi ông lại tự an ủi:
"Cũng tốt, kín tiếng một chút, tiềm lực của Bạch Phong cũng không tệ lắm, thực sự không được vậy thì để lão sư của nó tới dạy."
Nói một mình một hồi, Liễu Văn Ngạn mới cầm máy truyền tin bên cạnh lên, do dự một lúc.
Chốc lát sau, Liễu Văn Ngạn cúi đầu bấm xuống một dãy số điện thoại.
Rất nhanh, người ở đầu dây bên kia đã bấm nút kết nối, nhưng không có ai lên tiếng.
Liễu Văn Ngạn cũng không lên tiếng, đại khái trầm mặc mấy chục giây, Liễu Văn Ngạn cuối cùng đành phải chịu thua, mở miệng trước:
"Ta có một học sinh, tên là Tô Vũ, nó rất có tiềm lực. Nó tới Văn Minh học phủ, ngươi. . . chiếu cố nó một chút."
"Liễu Văn Ngạn, ngươi đang cầu xin ta?"
"Ta không cầu ngươi!"
Liễu Văn Ngạn cả giận:
"Ta không bao giờ cầu xin ngươi, ngươi không có đầu óc, là đồ đần độn, ta chẳng qua là bảo ngươi chiếu cố nó một chút, chiếu cố học viên ưu tú!"
Đối diện lại truyền đến giọng nói,
"Ngươi cầu xin ta, ta sẽ chiếu cố hắn, bằng không. . . ta sẽ nhằm vào hắn, mấy năm qua đây là lần đầu tiên ngươi cầu ta."
"Cầu ngươi cái rắm!"
"Mấy chục năm trôi qua, ngươi liền học được mắng chửi người rồi?"
Liễu Văn Ngạn có chút xấu hổ, thẹn quá thành giận, mắng:
"Ngô Nguyệt Hoa, ngươi muốn cãi nhau à? Ngươi cho rằng Liễu Văn Ngạn ta không tìm được ai ở Đại Hạ phủ nguyện ý giúp ta sao?"
"Tìm được, nhưng mà ngươi nguyện ý đi tìm ư?"
Bên kia điện thoại, người nọ bình tĩnh nhắc ông: "Ngoại trừ ta, ngươi còn có thể tìm ai, tìm sư đệ của ngươi chắc? Họ Hồng gần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền