Chương 102: Cùng nhau ngắm mưa sao băng
Trần Mục ngây người nhìn vị hôn thê, trong cung điện rất yên tĩnh, dám thưởng thức Khương Phục Tiên không kiêng nể gì như vậy cũng chỉ có mình hắn.
Đôi mắt xanh thẳm của Khương Phục Tiên cũng nhìn chăm chú vào Trần Mục, hắn trông giống như đứa trẻ choai choai, đôi mắt trong veo sáng ngời, có điều dáng vẻ lại ngốc nghếch, trông có phần không thông minh cho lắm.
“Sư tỷ, tỷ đẹp quá.” Trần Mục hồi thần lại, nhất thời không nghĩ ra được từ ngữ nào tốt đẹp hơn.
Sâu trong ánh mắt của Khương Phục Tiên ẩn chứa ý cười, nhưng dung mạo tuyệt mỹ kia lại vẫn giữ vẻ thanh cao lạnh lùng, nàng ta âm u nói: “Ngồi đi.”
Lúc này Trần Mục mới chú ý đến bánh ngọt ở trên bàn, tổng cộng có tám loại, có hình bánh, có hình khối, cũng có hình dáng những động vật nhỏ, trông rất vui vẻ.
Trần Mục ngồi đối diện với Khương Phục Tiên, nghi hoặc nói: “Sư tỷ, cái này là mời đệ ăn à?”
Khương Phục Tiên khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Rất nhiều năm rồi sư tỷ không làm bánh ngọt, đệ thử xem hương vị như thế nào.”
Trần Mục cầm lấy bánh ngọt trên đĩa, nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ, chậm rãi nhai nuốt, mùi vị của bánh mềm dẻo thơm ngọt, lành lạnh mát mát, bên trên còn có mùi hương của Khương Phục Tiên.
“Ngon lắm!”
“Thật sự rất ngon!”
“Tay nghề của sư tỷ giỏi quá!”
Trần Mục thật sự không ngờ rằng, tuyệt thế tiên tử như Khương Phục Tiên lại biết làm bánh ngọt, hơn nữa bánh ngọt nàng ta làm lại còn ngon như thế, quả nhiên là ứng cử viên xuất sắc cho vị trí lão bà.
Ánh mắt Khương Phục Tiên ẩn chứa ý cười: “Tay nghề có chút không quen, đệ thích là tốt rồi.”
Trần Mục ăn bánh ngọt do chính tay Khương Phục Tiên làm, cả mặt đầy vẻ hạnh phúc, cảm thấy so với ăn sơn hào hải vị còn ngon hơn vô số lần: “Nếu mỗi ngày đều có thể được ăn bánh ngọt sư tỷ làm thì tốt biết bao.”
Đôi mắt đẹp của Khương Phục Tiên sáng lên, dịu dàng nói: “Đợi đến lúc này sang năm đi.”
Trần Mục ăn bánh ngọt, nghiền ngẫm câu nói của Khương Phục Tiên, tải sao phải đợi đến lúc này năm sau, bỗng nhiên hắn nghĩ đến hôm nay là ngày gì, hôm nay là năm thứ năm hắn đến thế giới này.
Hắn vốn không quan tâm đến sinh nhật, trước kia mẫu thân sẽ làm mì trường thọ cho hắn, chưa từng nghĩ rằng khi đến Lăng Vân tông, vị hôn thê cũng làm sinh nhật cho hắn.
“Sư tỷ, sao tỷ lại biết sinh nhật của đệ?”
“...”
Khương Phục Tiên đến Hắc Thạch thành là đã biết được, nàng ta không trả lời, nhẹ nhàng nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
“Cảm ơn sư tỷ.”
Tâm trang Trần Mục vô cùng vui vẻ.
Hắn tiếp tục ăn bánh ngọt.
Mỗi loại đều nếm thử.
“Sư tỷ, đệ có thể gói về không?”
“Không để được quá lâu.”
Trần Mục mỉm cười gật đầu, hắn bỏ toàn bộ số bánh ngọt còn lại vào trong giới chỉ.
Khương Phục Tiên đứng dậy, bĩnh tĩnh nói: “Cảnh đêm rất đẹp, đi ra ngắm với sư tỷ đi.”
Hai người bước ra khỏi cung điện.
Đỉnh núi được bao phủ dưới những vì sao sáng.
Trần Mục ngước mắt nhìn lên bầu trời sao, nhìn thấy cực quang rực rỡ lay động như những dải băng, những vì sao lấp lánh, cảnh đêm trên tầng mây thật sự rất đẹp.
Hắn nhìn sang Khương Phục Tiên cao gầy bên cạnh, sau đó lại cúi đầu nhìn vị trí mắt cá chân của nàng ta, trong mắt lóe lên kim quang, Trần Mục muốn biết vị hôn thê có mang giày cao gót không.
Sau khi xem xong Trần Mục hơi ngạc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền