Chương 111: Nên Thua Hay Nên Thắng? (1)
Trần Mục phát hiện Ngô Băng Thanh đã uống đan dược, không phải loại đan dược giúp cho thực lực tăng vọt mà là loại đan dược hàm chứa linh lực dồi dào, hiện tại viên đan dược kia vẫn còn ở vị trí đan điền.
"Không nghĩ tới Ngô sư muội có thể ngang tài ngang sức với Trịnh sư huynh."
Có tiểu bối kinh ngạc, nói.
Ở hiện trường chỉ có Trần Mục nhìn ra được manh mối, những chuyện mà hắn không nên quản thì cứ coi như không nhìn thấy.
Bọn họ trải qua trên trăm chiêu giao đấu, cuối cùng Ngô Băng Thanh dựa vào chút ưu thế yếu ớt mà đạt được thắng lợi, Trịnh Phi Phàm tiếc nuối bại trận.
"Vậy mà Ngô sư muội lại thắng rồi?"
"Thắng thì có thể giành được phần thưởng gì?"
Trần Mục báo danh ở chỗ Tần Nghê Thường, còn không biết rõ phần thưởng của trận đấu là gì.
Diệp Hoành cung kính nói:
"Chỉ cần thắng được trận thứ nhất thì xếp hạng ở tông môn sẽ được nâng lên rất nhiều, kết thúc trận đấu có thể thu được lượng lớn điểm cống hiến."
Trần Mục khẽ gật đầu, chẳng trách Ngô Băng Thanh dù gian lận cũng muốn thắng, nhưng mà ở trước mặt người có thực lực tuyệt đối thì chút thông minh này hoàn toàn vô dụng
Hắn đi tới những lôi đài khác, Diệp Hoành theo bên cạnh Trần Mục giải thích cho hắn.
Gần tới buổi trưa, toàn bộ trận thi của Kiếm Vương đều kết thúc, một ngày chỉ sắp xếp một trận thi đấu của Kiếm Vương.
"Tiểu sư thúc, trận đấu ngày mai càng hay hơn, sẽ có cường giả từ Ngũ phẩm Kiếm Vương trở lên, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu với ngài."
Diệp Hoành cung kính nói.
"Đa tạ Diệp sư điệt."
"Trần Mục cảm giác được sự nhiệt tình của Diệp Hoành."
Diệp Hoành tiếp tục nói:
"Tiểu sư thúc cố lên, buổi chiều ta sẽ tới xem ngài thi đấu."
"Được thôi."
Trầm Mục mỉm cười gật đầu.
Hắn ngự kiếm trở về Ngạo Kiếm phong.
Lúc về tới Ngạo Kiếm phong, Trần Mặc lập tức cảm nhận được nhiệt độ ở nơi này thấp hơn lúc trước, hắn nhanh chóng xuất hiện ở dưới chân núi phía sau.
Trong dòng suối trong veo, dưới bóng cây, Khương Phục Tiên ngồi trên tảng đá xanh có phần cao hơn so với mặt nước, một thân váy dài tuyết sắc ngâm trong dòng nước suối đang chảy, nàng ta dùng đôi tay mảnh mai bưng hai bên má, ống tay áo trượt xuống lộ ra cổ tay trắng như sương.
Khương Phục Tiên nhìn thấy Trần Mục xuất hiện ở gần đó, tiên nhan tuyệt mỹ mang theo nụ cười, đôi mắt xanh thẳm, nàng ta hơi chớp chớp mắt.
Trần Mục đứng bên khe suối, đột nhiên tim đập rộn lên, cơ thể có cảm giác như bị điện giật, tư thế hai tay chống cằm kia đã đủ đáng yêu, sau đó lại còn chớp mắt mỉm cười, hắn có chút không chịu nổi.
Thấy Trần Mục sững sờ đứng tại chỗ ngẩn người ra, Khương Phục Tiên đứng dậy, váy dài màu tuyết cùng mái tóc dài màu bạc vẫn ngâm trong nước suối.
Trần Mục hồi thần, cười ngọt ngào nói:
"Sư tỷ, tỷ xuống đây hóng mát sao
"
Xem là thế đi.
"
Khương Phục Tiên chậm rãi đi tới bên bờ, trên y phục bốc lên sương khói, cả cơ thể được bao bọc trong làn khói, giống như tiên tử tuyệt thế, xuất trần thoát tục.
Khi nàng ta bước ra khỏi làn khói, y phục đã khô, góc váy lướt trên mặt đất nhưng lại không nhiễm bụi trần.
"
Sư tỷ, tỷ tới tìm đệ nhỉ?
" Trần Mục cảm thấy chắc chắn là vị hôn thê có việc.
Khương Phục Tiên đi tới bên cạnh Trần Mục, tiên nhan ngậm ý cười, nói: "
Xem ra đệ cũng rất thông minh, sư tỷ muốn tìm đệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền